Chương 12

Còn về Bảng nhãn Văn Minh Yến, hắn mang vẻ mặt tự nhiên, để mặc cho các nàng ném, hắn chẳng hề đón lấy. Hắn chỉ mải ngẩng đầu, như đang tìm kiếm điều gì đó dọc theo hai bên phố.

“Nguyên Nguyên, ngươi mau nhìn kìa, ca ca nhà Văn gia đang tìm ngươi đó! Mau ném túi hương cho huynh ấy đi!” Trương Uẩn Tố vừa thi nhau ném túi với Ngũ công chúa về phía Lục tiểu Hầu gia, vừa không quên nhắc nhở Cố Nguyên.

Cố Nguyên nhìn xuống, liền thấy vị công tử cưỡi bạch mã, thân khoác hồng bào ấy đang ngẩng đầu nhìn lên phía lầu.

Rõ ràng là đã thấy nàng, trên gương mặt thanh tú hiện lên nụ cười rạng rỡ.

Vành tai như ngọc của Cố Nguyên không khỏi nhuộm lên một tầng ửng đỏ nhàn nhạt, nàng nhẹ nhàng vẫy tay với hắn, xem như hồi đáp.

Sau bình phong, ngón tay thon dài của Bùi Nguyên Triệt siết chặt chén sứ, đôi mắt đen sắc như ưng khóa chặt lấy từng cử động của bóng dáng vàng nhạt kia.

Hắn muốn nắm lấy tay nàng, bịt mắt nàng, ép đầu nàng tựa vào ngực mình, cảnh cáo nàng không được nhìn ai khác.

Ý nghĩ điên cuồng ấy như dây leo mọc đầy trong lòng hắn, hắn cố gắng kiềm chế, ánh mắt thoáng dao động…

Nguyên Nguyên, đừng ném.

Hắn cầu mong như thế… nhưng khoảnh khắc tiếp theo, lại thấy Cố Nguyên giơ tay lên, nhẹ nhàng ném một chiếc túi hương xuống dưới.

Khoảnh khắc ấy thực sự chói mắt đến cực điểm.

Tim Bùi Nguyên Triệt như thắt lại… nàng nào phải đang ném túi hương, rõ ràng là đang ném dao vào tim hắn.

Ngón tay đang cầm chén sứ của hắn từng chút từng chút siết chặt lại, trên mu bàn tay gân xanh nổi rõ, hàng lông mày rậm cùng ánh mắt sâu thẳm của hắn như phủ một tầng sương rét, sát khí hừng hực.

Nội thị Lý Quý đứng bên cạnh nhìn mà tim đập chân run, trong lòng thầm kêu trời… nếu còn siết mạnh thêm chút nữa, cái chén kia e là sẽ bị bóp nát mất.

Hắn ta theo ánh mắt của Bùi Nguyên Triệt nhìn về phía bóng dáng yểu điệu bên lan can, trong lòng dấy lên cả ngàn cả vạn câu hỏi… Ngày nào hắn ta cũng hầu hạ bên cạnh Thái tử điện hạ, vậy rốt cuộc là từ khi nào điện hạ để tâm đến vị cô nương Hầu phủ ấy?

Rõ ràng vết thương sau đầu còn chưa lành hẳn, vừa nghe tin cô nương Hầu phủ ra ngoài, liền tháo băng, thay xiêm y mới, vội vàng chạy đến chốn này…

Ấy thế mà vị cô nương kia lại đối với hắn khách khí có chừng mực, nửa phần tình ý cũng không có, còn hắn thì đứng đó âm thầm tức giận.