Chương 11

Trương Uẩn Tố cũng hết sức kích động, lanh lẹ mở hộp sơn chạm trổ đem theo, lấy từ trong đó ra một nắm khăn thêu, hoa tươi, túi hương… nhét đầy vào lòng Cố Nguyên và Lư Kiều Nguyệt.

“Nguyên Nguyên, lát nữa ngươi ném cho ca ca nhà Văn gia, ta thì ném cho Lục tiểu Hầu gia, còn về phần Nguyệt nương… ngươi thích ai thì ném người đó.”

Cố Nguyên và Lư Kiều Nguyệt ôm một đống đồ, dở khóc dở cười.

Ngũ công chúa nghe thấy động tĩnh dưới phố cũng bước đến, không ngờ vừa đến gần liền nghe Trương Uẩn Tố nói muốn ném túi hương cho Lục tiểu Hầu gia, nàng ta lập tức sa sầm mặt mày… Nữ nhân vô lễ lỗ mãng như vậy mà cũng dám mơ tưởng đến Lục tiểu Hầu gia? Nàng ta xứng sao!

Cố Nguyên tinh ý nhận ra sắc mặt bất mãn của Ngũ công chúa, nghĩ rằng oan gia nên hóa giải chứ đừng kết thêm thù oán, liền vội đứng dậy, đưa ra hai chiếc túi hương cùng một nắm hoa: “Ngũ công chúa, những thứ này người cầm đi.”

Ngũ công chúa liếc nàng ấy một cái, thầm nghĩ Cố Nguyên này đúng là biết xử sự, liền lãnh đạm “Ừm” một tiếng rồi nhận lấy, cũng bước đến bên lan can.

Theo đoàn nghi lễ tiến đến, tiếng bàn tán dưới phố càng sôi nổi hơn.

“Năm nay thật là xuất sắc, ai nấy đều tuấn tú thế kia.”

“Phải đấy phải đấy, phong thái của Lục tiểu Hầu gia thì khỏi cần nói, không ngờ Trạng nguyên và Bảng nhãn cũng không kém gì. Một người tiêu sái trầm tĩnh như tùng cứng, một người nhã nhặn ôn nhu như trúc mềm.”

“Nghe nói ba người đứng đầu đều chưa đến tuổi cập quan, còn trẻ mà đã đỗ được thứ hạng cao thế này, đúng là tuổi trẻ tài cao.”

Trong lúc bàn tán, thỉnh thoảng còn xen lẫn vài tiếng la hét: “A a a a, nhìn bên này! Nhìn bên này! Túi hương này nè!”

Vô số túi hương, khăn tay như chẳng đáng giá gì, điên cuồng ném về phía ba vị đứng đầu.

Trong đó, Thám hoa lang Lục tiểu Hầu gia bị ném nhiều nhất, hắn cưỡi ngựa, gương mặt tuấn tú luôn mang theo nụ cười phóng khoáng, mỗi khi có túi hương khăn tay ném tới, hắn sẽ đón lấy một hai cái nhét vào lòng. Những lúc như vậy, tiếng hét của các cô nương càng thêm điên cuồng.

So với vẻ thong dong của Lục tiểu Hầu gia, Trạng nguyên lang Trịnh Huyễn lại mặt lạnh như băng, sống lưng thẳng tắp, lông mày nhíu chặt, tựa như ném vào người hắn không phải túi hương khăn thơm mà là đá hay trứng thối. Hắn cứng nhắc lãnh đạm như vậy, dần dần các cô nương cũng chẳng buồn ném nữa.