Chương 1

Tháng Hai sang, băng tuyết vừa tan, nhưng thành Trường An vẫn còn vương hơi lạnh đầu xuân. Gió khẽ lướt qua mặt sông Vị, những cành liễu ven bờ mới nhú lên vài mầm non xanh biếc.

Tại phủ Vĩnh Bình Hầu, Khê Lan viện.

Cố Nguyên khoác một chiếc áo ngắn bằng lụa mỏng màu xanh nhạt, ngồi nghiêng bên song cửa. Ánh mắt nàng lặng lẽ hướng về đóa mai vàng nở muộn ngoài vườn, đôi mắt đen láy long lanh, tâm tư nàng theo từng cánh gió mà bay về nơi xa xăm nào đó.

Một tháng trước, nàng bỗng nhiên ngã bệnh. Bệnh đến bất ngờ, lại nặng vô cùng.

Danh y khắp thành Trường An được mời đến bắt mạch. Phụ thân nàng – Vĩnh Bình Hầu – còn đích thân vào cung, mời cả ngự y về phủ.

Vậy mà bệnh tình vẫn không chuyển biến tốt. Cuối cùng, nàng chỉ còn có thể dựa vào thuốc thang để kéo dài hơi thở mong manh.

Trong cơn tuyệt vọng, một vị cao tăng từ chùa Quảng Tế đã trao cho mẫu thân nàng một lá phù bình an. Mẫu thân ôm hy vọng cuối cùng, treo phù trước giường nàng.

Không ngờ sáng hôm sau, nàng thực sự tỉnh lại.

Nhớ lại khoảng thời gian chìm trong mê man, đôi mày thanh tú của Cố Nguyên khẽ nhíu. Nàng thực sự đã bệnh nặng đến vậy sao?

Thân thể không quá khó chịu, chỉ là đầu óc nặng trĩu, như bị một tầng sương mù bao phủ. Cảm giác ấy như đang mắc kẹt trong một giấc mộng dài, mơ hồ nhưng chân thực đến lạ.

Thế nhưng mỗi lần cố gắng nhớ lại những gì đã thấy trong mộng, nàng lại không thể nắm bắt được điều gì.

Chẳng lẽ là vì bệnh lâu quá nên đầu óc hồ đồ rồi?

Khi nàng còn đang suy nghĩ, ngoài viện chợt vang lên tiếng cười nói ríu rít, trong trẻo như ánh nắng đầu xuân.

Nha hoàn Cốc Vũ vòng qua bình phong nhìn ra ngoài, rồi quay vào tươi cười nói: “Tiểu thư, là Lư cô nương và Trương cô nương đến thăm người ạ.”

Nghe vậy, gương mặt thanh lệ của Cố Nguyên hiện lên nét cười dịu dàng: “Nhanh mời các nàng vào.”

“Dạ.” Cốc Vũ vui vẻ vâng lời, nhanh chân ra đón khách. Không lâu sau đã dẫn theo hai vị tiểu thư y phục xinh xắn, dáng vẻ như hoa như ngọc bước vào phòng.

“Nguyệt Nương, Tố Tố.” Cố Nguyên đứng dậy, nở nụ cười rạng rỡ chào đón hai người bạn thân thiết.

“Nguyên Nguyên, hôm nay thấy khá hơn chút nào chưa?”

Người lên tiếng là tiểu thư mặc váy đỏ viền vàng, tên Trương Uẩn Tố, là nhị tiểu thư phủ Vân Trung Bá. Nàng ấy vừa tròn mười sáu tuổi, mặt tròn phúc hậu, mày rậm mắt to, tươi tắn như đóa hải đường nở rộ.

“Đỡ hơn nhiều rồi.” Cố Nguyên mỉm cười đáp, ánh mắt dịu dàng chuyển sang tiểu thư mặc áo gấm màu sen: “Nguyệt Nương mang gì đến vậy?”

Nguyệt Nương tên đầy đủ là Lư Kiều Nguyệt, là con gái út của Ngự sử đại phu. Tính tình mềm mỏng, ít nói trước người lạ, nhưng bên bạn từ nhỏ lại hiền hòa thân thiết vô cùng.