Chương 45

Oanh Oanh rõ ràng vừa thấy hắn dùng chính cái chung đó. Môi nàng mím lại, ánh mắt có chút do dự.

Oanh Oanh lắc đầu, nhẹ nhàng lùi lại, không nhận chén trà.

Nàng hít nhẹ một hơi, trong xe ngựa thoang thoảng một mùi hương nhạt nhẽo mà thanh đạm. Đó là mùi huân hương pha lẫn hương trà, dịu dàng, tinh tế, lại có chút gì đó khiến lòng người mềm nhũn.

“Thơm quá…” Oanh Oanh lẩm bẩm, như để đánh lạc hướng chính mình, cũng như để xua đi cơn buồn ngủ đang âm thầm kéo đến.

Mí mắt nàng nặng trĩu, vừa nhắm lại, lại miễn cưỡng mở ra, ánh mắt mơ màng đảo quanh xe. Ngoài cửa sổ xe, dòng người huyên náo dần mờ nhòe, tiếng động cũng như từ một nơi rất xa vọng lại.

Oanh Oanh cố gắng chống cự, ép mình mở mắt lần nữa, nàng lờ mờ nhìn thấy nam tử mặc áo tơ lụa đang nghiêng người dựa trên sập, mắt khép hờ, như đang dưỡng thần.

Cảnh vật trước mắt nàng ngày một vỡ vụn, tầm nhìn trở nên mơ hồ, đôi mi không còn gắng gượng nổi. Cuối cùng, giữa nhịp đong đưa nhẹ nhàng của xe ngựa, thân thể nàng mềm nhũn ngã xuống sập, mất hoàn toàn ý thức.

Chính khoảnh khắc ấy, Khâm Dung khẽ mở mắt.

Trong khoang xe, huân hương đã trở nên đậm đặc. Hương thơm hòa lẫn với dị vực hồ đuôi thảo, một loại dược hương nhè nhẹ khiến người đang lơ mơ dễ dàng rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

Oanh Oanh ngã xuống sập, đầu vừa vặn tựa lên đầu gối Khâm Dung. Bên tai nàng là nhịp thở đều đặn và vững chãi của người bên cạnh. Khâm Dung nghiêng người, một tay khẽ che lấy mắt nàng, những sợi mi ngoan ngoãn rũ xuống trong lòng bàn tay hắn, chỉ đôi lúc run nhẹ như cánh bướm.

Đợi một lát, hắn mới chậm rãi thu tay về, vén gọn tay áo, từ trên sập đứng dậy. Hương trong xe đã nồng, hắn cầm lấy chung trà bên tay, tùy ý nghiêng cổ tay tưới nước dập tắt lư hương.

Tiếng nước tạt vào than phát ra một tiếng “xoạt” nhỏ, khói nhè nhẹ tỏa ra tán loãng, Khâm Dung quay đầu, ánh mắt rơi trở lại thân hình nữ tử đang say ngủ.

Cố Oanh Oanh, e rằng đến nằm mộng cũng không tưởng được, chính mình thế mà có thể ngủ say đến thế ngay trong xe ngựa của Khâm Dung.

Trong giấc mộng nàng đang lang thang giữa một vùng trời trắng xóa, thân thể nhẹ bẫng như gió, như thể đã rũ bỏ xác phàm, trở về bản thể.

Nàng không hề hay biết, khi nàng thϊếp đi, Khâm Dung đã từng cúi xuống, tỉ mỉ vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt nàng một lượt.

Động tác ấy, không phải là ngưỡng mộ vẻ đẹp như ngắm mỹ ngọc, mà giống như một loại dò xét, tìm kiếm. Tìm lấy nơi nào đó, một tì vết đủ để lật mặt chiếc mặt nạ được tế khéo của nàng.

Nhưng cuối cùng, hắn không tìm được gì cả.

“Quả nhiên… là thật sự.”

Khâm Dung lẩm bẩm, như đang thỏa mãn, lại như thất vọng.

Hắn khẽ nâng đầu Oanh Oanh, đặt lại lên đầu gối mình, bàn tay vuốt nhẹ gò má nàng, ngón tay dừng lại nơi cằm mềm mại, đáy mắt tối lại, môi gần như khẽ chạm.

Trước mắt Oanh Oanh không phải là một gương mặt dán mặt nạ da người giả Oanh Oanh, Khâm Dung đối với điều này cũng không bất ngờ.

Ngón tay thon dài dọc theo đôi mắt nàng trượt đến cánh môi, hắn nhìn chằm chằm nàng thật lâu, bỗng nhiên ôm ngang người lên, để nàng dựa vào trong lòng ngực mình.

Khi trước, Oanh Oanh ở trong cung của cố Hoàng hậu từng nửa đêm bò lên giường Khâm Dung. Nàng tròn xoe mắt nói với hắn rằng mình gặp ác mộng, không dám ngủ một mình.

Khi ấy Khâm Dung còn là thiếu niên, cảm thấy vừa hoang đường vừa buồn cười, chỉ ôn hòa xách nàng xuống giường.