Chương 44

Trong đôi mắt tĩnh mịch kia không một gợn sóng, chỉ có một tầng u tối không đáy, nhẹ nhàng tràn ra:

“Đa tạ điện hạ quan tâm.”

Ánh mắt hắn chuyển hướng, rơi xuống người Oanh Oanh. Mỗi chữ hắn nói ra đều thong thả, nghèn nghẹn như nuốt máu, lại sắc bén lạ thường:

“Hoài Kỳ… đêm nay sẽ phái người tới trông viện.”

Hoài Kỳ, là tên tự của Cừu Úc. Từ thuở nhỏ, hắn và Khâm Dung đã là bạn đồng môn, quan hệ thân thiết khó rời.

Không hiểu có phải do nắng trưa quá gay gắt, hay vì ánh mắt ấy quá sắc lạnh, mà Oanh Oanh lại cảm thấy sắc mặt Cừu Úc lúc này còn tái nhợt hơn cả ban nãy.

Oanh Oanh ban đầu là bò tường mà vào, vốn cũng nên theo đường cũ mà rời đi. Nhưng bởi vì Khâm Dung có mặt, nàng không thể không đi đường chính.

Lúc quản gia Cừu phủ nhìn thấy nàng từ trong viện công tử nhà mình bước ra, sắc mặt lập tức biến đổi, kinh ngạc, hoang mang, thậm chí có phần không dám tin. Tuy nhiên do Khâm Dung đang sánh bước bên cạnh, ông ta chỉ có thể rũ mắt hành lễ, không dám mở miệng hỏi han nửa lời.

Một đường từ Cừu phủ ra tới, Oanh Oanh luôn cúi đầu, lấy tay áo che mặt, sợ nhất là đυ.ng mặt Cừu An An. Cũng may, vận khí cuối cùng không phụ nàng, trừ quản gia ra thì không gặp bất kỳ người quen nào khác.

Xe ngựa của Khâm Dung đã đợi sẵn bên ngoài đại môn Cừu phủ. Vừa bước ra khỏi cổng, Oanh Oanh liền vội vàng kiếm cớ, giọng hơi gấp:

“Sắc trời không còn sớm, Tam ca ca vẫn là mau trở về cung thôi.”

Nàng định nhân cơ hội tách khỏi hắn, ai ngờ mới lùi một bước đã bị Khâm Dung giữ lấy cổ tay.

“Đi thôi, đưa muội về trước.”

“…… Không cần đâu.”

Oanh Oanh giật giật tay, nói như van nài.

Nơi này là đông đúc, sầm uất nhất hoàng thành, cũng gọi là Quan Phố. Phần lớn phủ đệ đều là của quan viên triều đình, phẩm cấp càng cao thì vị trí càng gần hoàng cung.

Cừu phủ và Cố phủ đều là Thượng thư phủ, tuy không kề sát nhau nhưng khoảng cách cũng không tính xa, Oanh Oanh chỉ cần đi bộ xuyên qua vài phố xá là có thể về đến phủ, nhiều nhất cũng chỉ mười lăm phút.

Nàng không muốn để Khâm Dung tiễn về, đơn giản là chỉ muốn cách xa nam nhân này một chút. Nhưng rõ ràng Khâm Dung không có ý buông tha, hắn nắm chặt tay nàng, không cho nàng cơ hội trốn tránh, chỉ cho rằng nàng không muốn về nhà, lại muốn chạy đi đâu đó nghịch ngợm.

“Mới vừa chịu phạt xong, mấy ngày tới muội đừng bướng bỉnh nữa. Ở nhà an tâm tập viết, cũng là chuyện tốt.”

Cố Oanh Oanh thật sự không hiểu nổi. Khâm Dung rõ ràng không ra lệnh ép buộc, nhưng cái cách hắn ôn nhu, giọng nói hòa nhã ấy lại khiến người ta khó mà tìm được lý do để từ chối.

Cuối cùng, nàng chỉ có thể bất đắc dĩ theo hắn lên xe ngựa.

Oanh Oanh ngoan ngoãn ngồi co mình ở một góc trong thùng xe, trán tựa lên khung cửa gỗ, mắt nhìn ra ngoài, đầu óc lại đang âm thầm tính toán ngày tháng.

Tính ra, chẳng bao lâu nữa lại đến một kỳ bảy ngày. Lần trước, nàng dùng vết cắt tay để dối gạt cho qua, nhưng lần này thì sao? Lần này... nàng phải làm thế nào?

Không nhịn được mà quay sang nhìn Khâm Dung.

Chỉ thấy hắn ngồi thẳng bên kia, tay áo rộng buông xuống, đang chuyên chú pha trà. Mặt mày như họa, khí chất ôn nhã ung dung, quả thực là phong tư tuấn nhã đến mức khiến người ta không dời mắt nổi.

Khâm Dung dường như nhận ra ánh nhìn của nàng, khẽ nâng mắt, thần sắc dịu dàng, tay hơi nghiêng, bưng lên chung ngọc vừa pha xong trà hỏi:

“Muốn uống không?”