Chương 43

Nàng oa oa khóc trong lòng hắn, không ngừng nức nở xin tha, âm giọng mềm yếu nghẹn ngào nhận sai. Khâm Dung chỉ im lặng, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng như dỗ một đứa trẻ.

Trong lúc Oanh Oanh rúc người trong lòng hắn không dám động đậy, hắn cúi đầu, giọng khàn khàn đầy từ tính, dán môi vào bên tai nàng khẽ nói:

“Đã sai… thì phải phạt, đúng không?”

“Nếu đôi tay này của Oanh Oanh phạm sai lầm… vậy để cô giúp Oanh Oanh trói chúng lại, được không?”

Khâm Dung, người ngoài nhìn vào chỉ thấy vẻ ôn hoà cao quý, nhưng ở trên giường lại hoàn toàn trái ngược. Hắn cường thế, bá đạo, từng động tác đều mang theo sức ép khiến người run sợ.

Nỗi sợ hãi đầu tiên của Oanh Oanh đối với hắn, chính là bắt đầu từ đêm đó. Dù Khâm Dung không nổi giận, không mắng mỏ nàng nửa lời, nhưng Oanh Oanh vẫn bị hắn dùng cái gọi là "ôn nhu" mà tra tấn đến sợ hãi, khắc sâu không quên.

Về sau, nơi đầu ngón tay nàng bị mài đỏ, từng vệt tê dại kéo dài đến tận tim gan. Tính khí trẻ con trỗi dậy, nàng nghiêng đầu né tránh nụ hôn của Khâm Dung, hàng mi dài ướt đẫm khẽ run, kháng cự mà trách móc:

“Sai lầm đâu chỉ một mình ta? Rõ ràng là Cừu Úc trêu chọc ta trước, vì sao huynh không trừng phạt hắn?!”

Hồi đó, Khâm Dung đã trả lời nàng thế nào?

Hắn chỉ khẽ cười, ôm nàng vào lòng thật chặt, ngữ điệu dịu dàng như thể đang dỗ dành, nhưng mỗi lời nói ra lại khiến lòng người lạnh run:

“Oanh Oanh nhìn hắn, chính là sai lầm lớn nhất.”

“Cô cũng có lỗi. Cô sai ở chỗ… để cho Oanh Oanh nhìn thấy ngoài cô ra, còn có nam nhân khác.”

Cừu Úc có gì tốt? Chỉ một gương mặt đó thôi, đã khiến nàng không cầm lòng được sao?

“……”

“Oanh Oanh.”

“Oanh Oanh?”

Khâm Dung gọi tên nàng hai tiếng, nàng mới giật mình hoàn hồn.

Hắn cong môi cười, giọng điệu nhẹ như gió thoảng:

“Suy nghĩ gì mà nhập thần như thế?”

Oanh Oanh lúc này mới phát hiện mình đã thất thần nhìn Cừu Úc hồi lâu. Còn Cừu Úc thì siết chặt cánh môi, sắc mặt sa sầm đến đáng sợ.

“Không… không có gì.”

Một luồng nóng ran lan khắp thân thể, cánh môi vừa khô vừa nóng, tựa như dư vị đau đớn của kiếp trước bất ngờ ùa về khiến nàng khó chịu.

Nàng hốt hoảng lùi lại, không dám để ánh mắt chạm vào Cừu Úc lần nào nữa. Rồi vội tìm cớ thoái lui:

“Nếu không còn chuyện gì nữa… ta xin phép về trước.”

Khâm Dung nghe vậy, khẽ hất cổ tay, tờ giấy trong tay rơi xuống bàn gỗ phát ra tiếng lạch cạch nho nhỏ.

“Hôm nay cùng đi.”

Hắn nói, giọng đều đều nhưng không cho chối từ.

Vốn chỉ định thuận đường đến xem Cừu Úc, thấy người kia còn có tinh lực cùng Oanh Oanh đôi co, hắn đoán bệnh tình hẳn đã không còn đáng ngại.

Oanh Oanh định tìm cớ từ chối, nhưng Khâm Dung đã sớm một bước mở cửa phòng. Bóng dáng hắn cao lớn, ánh sáng ngoài cửa hắt vào phía sau lưng kéo bóng hắn đổ dài dưới sàn.

Nàng nhíu mày, nắm chặt tay áo, phiền muộn đành phải bước theo.

Ngay khi sắp bước đến cửa, Khâm Dung đột nhiên dừng chân, giọng nói mang theo ý lạnh như lưỡi dao thoảng qua không khí:

“Viện này… chẳng phải quá mức quạnh quẽ sao? Dù là để tĩnh dưỡng, cũng nên có người trong coi cẩn thận.”

Oanh Oanh khựng lại. Một linh cảm chẳng lành thoáng vụt qua tim, nàng theo bản năng quay đầu nhìn về phía Cừu Úc.

Ánh dương rọi xiên qua song cửa, lặng lẽ phủ lên bóng dáng gầy yếu đang tựa nơi sập. Cừu Úc hơi cúi đầu, như đang ngủ. Nhưng khi nghe thấy lời Khâm Dung, hàng mi dài khẽ run, rồi chậm rãi ngước mắt.