Oanh Oanh vẫn cảm thấy lời Khâm Dung có ẩn ý. Nàng liếc Cừu Úc một cái, rồi hạ quyết tâm, rụt rè sợ sệt nói thêm:
“Kỳ thật… đều là Thái hậu nương nương bảo Oanh Oanh làm.”
Với Cừu Úc, việc hoá giải hiểu lầm có thể làm bất cứ lúc nào, nhưng nàng tuyệt đối không thể để Khâm Dung hiểu lầm mình có tình cảm với người khác, nhất là Cừu Úc!
Kiếp trước, sau khi bị Cừu Úc hãm hại, Khâm Dung đã đưa nàng trở về phòng. Khi ấy, dù hắn không lộ ra vẻ tức giận, nhưng mỗi nụ hôn đều mạnh mẽ hơn bình thường, lực đạo rõ ràng nặng tay.
Oanh Oanh lúc đó đã bắt đầu sợ Khâm Dung. Nàng thút tha thút thít trong lòng hắn, ủy khuất đến mức quay đầu né tránh, không cho hắn tiếp tục hôn mình. Nàng hít hít mũi, nhỏ giọng giải thích:
“Ta không câu dẫn hắn… là hắn cười với ta trước.”
Khâm Dung thân hình cao lớn nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng. Hắn nâng khuôn mặt nàng lên, cúi mắt nhìn đầy ôn nhu, chậm rãi hỏi:
“Vậy… nàng có thân cận hắn không?”
Oanh Oanh không hiểu, chớp chớp đôi mắt vô tội nhìn người đang đè trên người nàng.
Khâm Dung khẽ cười, nụ cười nặng nề, hôn lên đôi mắt nàng, thanh âm thấp đến khàn khàn:
“Chính là như vậy.”
Trước kia, vào thời điểm Oanh Oanh còn không sợ trời không sợ đất, từng có lần dây dưa với Khâm Dung mà buột miệng nói ra rằng nàng thích nhất là đôi mắt cong cong khi Cừu Úc cười.
Giờ phút này, môi Khâm Dung vừa chạm lên mí mắt nàng, Oanh Oanh đột nhiên nhớ đến câu nói dại dột kia, lòng hoảng loạn, vội lắc đầu, nhắm mắt lại rồi mở ra, thì thào:
“…… Ta không có.”
Nàng muốn nói mình chưa từng thân cận với Cừu Úc như thế, cũng chưa từng có cơ hội nào để thân cận.
Thế nhưng lời vừa đến bên môi, trên mặt lại truyền đến cảm giác tê ngứa từ những va chạm dịu nhẹ. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Oanh Oanh rơi vào lòng bàn tay Khâm Dung, hắn mỉm cười, giọng trầm thấp dụ dỗ như đang trấn an:
“Vậy nàng đã làm gì với hắn?”
Oanh Oanh lắp bắp nói dối, bảo mình chẳng làm gì cả. Nhưng ánh mắt Khâm Dung liếc một cái liền nhìn thấu. Hắn dịu dàng vuốt nhẹ môi nàng, thì thầm:
“Oanh Oanh phải nghĩ kỹ rồi trả lời, nói dối sẽ bị phạt đấy.”
Nếu khi đó Oanh Oanh đủ thông minh, đủ can đảm, thì đáng lý nàng nên kiên quyết chối phắt đi tất cả, cắn răng mà phủ nhận.
Nhưng nàng vẫn là Oanh Oanh ngốc nghếch kia, vừa bị Khâm Dung dỗ ngọt vừa bị hắn nửa uy hϊếp, lý trí liền tan rã. Đầu óc trống rỗng, nàng nức nở khóc, nghẹn ngào đáp:
“Ta chỉ… chỉ kéo tay áo của hắn thôi.”
“Ừ, còn gì nữa?”
Oanh Oanh không muốn nói, nhưng lại sợ Khâm Dung nhìn thấu sẽ trách phạt, liền khẽ cắn môi, rụt rè rúc mặt vào l*иg ngực hắn, nhỏ giọng thừa nhận:
“Còn có… còn có sờ mặt hắn.”
Cừu Úc vốn thân thể yếu ớt quanh năm, làn da trắng nõn như sứ. Sau khi Khâm Dung đăng vị Thái tử, Cừu Úc trở thành cánh tay đắc lực của hắn, một thân cẩm y ngọc quan, khoác tử kim bào, từ một kẻ thư sinh lặng lẽ hóa thành quyền thần nổi bật giữa triều đình.
Khi Cừu Úc dịu dàng ôn tồn nói chuyện với Oanh Oanh, nàng không thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh, một khắc mềm lòng ấy đã khiến nàng đưa tay sờ lên gương mặt hắn.
Nàng thừa nhận, nàng hối hận. Đặc biệt là khi chính miệng mình thú nhận chuyện đã từng chạm vào mặt Cừu Úc, Khâm Dung trầm mặc không nói, sự trầm mặc ấy khiến Oanh Oanh càng thêm sợ hãi và hối hận đến mức toàn thân run rẩy.