Chương 41

Cừu Úc không buồn nâng mí mắt, như thể chẳng hề quan tâm đến sự hiện diện của ai trong phòng. Hắn dứt khoát hoàn thành màn gán tội, giọng điệu mang theo ý châm chọc:

“Có gì đâu, chẳng qua là… thấy lạnh thôi.”

Hiện đang là đầu hạ, cái gọi là “lạnh” kia, thử hỏi có thể lạnh đến mức nào?!

Từ sau khi trọng sinh, Oanh Oanh đã không ít lần phải đối mặt với những lời nhục mạ hay nghi ngờ nhân phẩm, nàng đều có thể thản nhiên đón nhận, hoặc âm thầm chịu đựng.

Thế nhưng, chỉ riêng trước mặt Khâm Dung, nàng lại không sao chịu đựng nổi bất kỳ sự bôi nhọ nào có liên quan đến nam sắc, bởi đó chính là bài học xương máu nàng từng trả giá trong kiếp trước.

“Ngươi…”

Oanh Oanh nghiến răng, bàn tay đang nắm lấy tà váy cũng siết chặt, chuẩn bị lên tiếng phản bác. Nhưng đúng lúc ấy, ánh mắt nàng vô tình chạm phải bóng dáng Khâm Dung đang tiến vào, lời nói lập tức nghẹn lại nơi cổ họng.

Khâm Dung sắc mặt bình thản, khoác trên người cẩm y thêu vân nguyệt màu bạc, vừa tuấn mỹ lại không mất vẻ uy nghi. Hắn nhìn Oanh Oanh, giọng ôn hòa mà hỏi:

“Oanh Oanh, sao lại ở đây?”

Bị hắn nhìn như vậy, Oanh Oanh không khỏi luống cuống, toàn thân cứng đờ, theo bản năng đứng thẳng người, đầu cúi thấp đáp nhỏ:

“Oanh Oanh biết mình đã phạm sai lầm, Thái hậu sai Oanh Oanh đến thăm Cừu công tử.”

Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ “Thái hậu”, như muốn nhắc nhở Khâm Dung rằng nàng không hề chủ động đến đây. Tất cả chỉ là phụng mệnh, không mang theo bất kỳ ý đồ riêng nào.

Khâm Dung nghe xong, không rõ là tin hay không, chỉ nhẹ giọng “ừ” một tiếng, thần sắc vẫn nhàn nhạt như cũ.

Oanh Oanh nhanh chóng nhận ra ánh mắt Khâm Dung vẫn luôn dừng lại trên gò má mình, trong lòng chợt dâng lên cảm giác bất an. Nàng khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc, một người hoảng hốt co rụt lại, người kia ánh nhìn sáng rõ như suối nước trong.

Ngay khi nàng còn chưa biết phải phản ứng thế nào, Khâm Dung đã giơ tay, nhẹ nhàng đưa lêи đỉиɦ đầu nàng. Hắn từ trong tóc nàng gỡ xuống một chiếc lá xanh nhỏ.

...Hẳn là lúc nàng leo tường vô ý để rơi vào tóc, Cừu Úc rõ ràng đã thấy, thế mà lại chẳng hề nhắc đến!

Sợ Khâm Dung đoán được nàng lén lút vào đây, Oanh Oanh vội vàng móc ra một chồng giấy trắng từ trong lòng, nhét mạnh vào tay Cừu Úc, nói liến thoắng:

“Đây là ta bị phạt phải tụng kinh vì ngài, mong rằng Cừu tiểu công tử đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân, càng đừng để trong lòng mà mang thù. Oanh Oanh cũng xin chúc ngài phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn, thân thể sớm ngày bình phục.”

Chồng giấy không mỏng, nhưng vì nàng rút tay quá nhanh, một vài tờ rơi tán loạn trên mặt đất.

Cừu Úc lười biếng liếc nhìn, ánh mắt dừng lại nơi nét chữ trên giấy, đột nhiên cười khẽ. Trong đôi mắt ấy, vẻ trào phúng bày ra không hề che giấu:

“Cố tiểu thư đúng là có lòng.”

Nếu không phải Cố Oanh Oanh đã vội vàng báo trước rằng đây là kinh văn tụng vì hắn, có khi hắn còn tưởng nàng viết giấy… để nguyền rủa hắn.

Khâm Dung đứng ngay bên giường, chỉ cần cúi mắt là có thể trông thấy trang kinh rơi trên mặt đất. Thấy Cố Oanh Oanh cắn môi, vẻ mặt đáng thương như muốn phản bác lại nhưng không biết nói gì, hắn khom lưng nhặt quyển kinh Phật lên, liếc mắt nhìn dòng chữ trên trang rồi mím môi, nhẹ giọng trấn an:

“Oanh Oanh không ngoan, có thể vì ngươi mà nhẫn nhịn đến mức này, chép được từng ấy kinh Phật thật không dễ. Xem ra muội ấy đúng là thành tâm hối cải.”