Chương 40

Nam nhân này, thật sự đủ âm độc. Rõ ràng là hắn từng chủ động quyến rũ nàng, vậy mà sau đó, ngoài việc cô lỡ chạm vào gương mặt hắn thì chẳng có chuyện gì quá đáng xảy ra.

Vậy mà lần gần đây nhất gặp Khâm Dung, hắn lại lặng lẽ bày ra dáng vẻ lạnh nhạt, thản nhiên lau môi, không cần nói một lời, cũng đủ khiến người khác liên tưởng đến những chuyện mờ ám.

Oanh Oanh âm thầm thở dài, lần nữa nhận ra sức sát thương chết người của nhan sắc.

“Cừu Úc, chúng ta nói chuyện được không? Đừng vội đuổi ta đi.”

Sau khi sống lại, tính cách của Oanh Oanh thay đổi rõ rệt, cũng không có ý định che giấu điều đó.

Từ sau lần rơi xuống nước rồi tỉnh lại, nàng đã nghĩ kỹ: cứ coi như vì lần thập tử nhất sinh đó mà thay đổi, sẽ không ai nghi ngờ. Nàng đứng dậy, đẩy tung rèm cửa để ánh sáng tràn vào phòng, nhẹ nhàng nói:

“Thân thể ngươi vốn yếu, càng nên phơi nắng nhiều một chút.”

Giọng nói nhẹ nhàng, Oanh Oanh dè dặt ngồi xuống trước giường Cừu Úc. Nàng vừa định mở lời cùng hắn nói chuyện tử tế thì ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Một thị vệ cung kính cất tiếng:

“Tam điện hạ có thể trực tiếp vào trong, thiếu gia vừa mới tỉnh lại.”

Tam điện hạ?!

Oanh Oanh ngẩn người, chớp mắt đã ý thức được người sắp đến chính là Khâm Dung. Không cần suy nghĩ, nàng lập tức định tìm chỗ trốn.

Cừu Úc trông thấy liền đưa tay giữ chặt cổ tay nàng. Hắn tuyệt đối không định để nàng dễ dàng rời đi, liền ho nhẹ một tiếng, giọng lạnh lẽo:

“Không phải vừa nói muốn cùng ta trò chuyện thật tốt sao? Giờ lại muốn chạy đi đâu?”

Oanh Oanh giãy tay hai lần nhưng không thể gỡ ra, trong lúc hoảng loạn đã quên mất rằng Cừu Úc dù đang bệnh cũng không hoàn toàn vô lực.

Một phen kéo mạnh, nàng lại bị hắn bất ngờ lôi về phía trước. Mất đà lùi lại hai bước, gót chân vấp vào chân ghế, Oanh Oanh loạng choạng ngã về phía trước, không kịp phản ứng liền nhào thẳng lên giường hắn.

"Xoạch!”

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra. Khâm Dung vừa bước đến liền sững lại, thân hình khựng ngay ngưỡng cửa, đôi mắt dừng lại nơi chăn gối còn chưa kịp chỉnh lại...

Lịch sử quả thực luôn biết cách trêu ngươi người ta.

Oanh Oanh không hiểu nổi, vì cớ gì mỗi lần nàng rơi vào tình cảnh khó xử đều vừa khéo đυ.ng phải Khâm Dung. Lần trước là Thái tử

Triệu Thời, nàng còn có thể vội vã trốn xuống dưới bàn, còn lần này thì sao? Không những chẳng kịp né tránh, mà còn trực tiếp bổ nhào lên giường người ta.

“Điện hạ, ngài sao vậy?”

Tiểu thị vệ theo sát phía sau Khâm Dung thấy hắn sững lại liền nghi hoặc hỏi. Hắn vốn tưởng thiếu gia gặp chuyện gì, vội vàng thò đầu vào trong xem.

Chưa kịp nhìn kỹ, Khâm Dung đã bước vào phòng, sải người chắn ngang tầm nhìn của tiểu thị vệ, giọng lạnh nhạt:

“Ngươi lui xuống trước đi.”

“Vâng ạ.”

Tiểu thị vệ tuy đầy nghi hoặc nhưng vẫn răm rắp lui ra, thuận tay đóng cửa phòng lại.

Trong nội thất, Oanh Oanh vội vã chỉnh lại mái tóc rối bời, bước nhanh lùi khỏi giường. Cừu Úc nửa ngồi trên giường, khẽ ho, sắc mặt tái nhợt hệt như thể bệnh càng thêm nặng.

Mà ngay lúc Oanh Oanh từ trên sập bò dậy, hắn lặng lẽ liếc mắt nhìn nàng một cái, rồi chẳng nói chẳng rằng kéo tấm chăn mỏng lên, che khuất cả phần cằm và ngực.

Oanh Oanh chết lặng. Trong khoảnh khắc ấy, nàng chẳng kịp suy nghĩ liền thốt lên tức giận:

“Ngươi có ý gì đây?!”

Tên Cừu Úc này, quả thực là tâm cơ thâm hiểm. Rõ ràng là hắn lừa nàng ngã lên giường hắn, vậy mà cái hành động kéo chăn kia, nhìn qua chẳng khác nào nàng vừa làm ra chuyện gì bất kính, giống hệt đang... phi lễ hắn!