Chương 39

Cừu An An nhíu mày, giọng không vui:

“Cái tật xấu này của đệ bao giờ mới sửa được? Thuốc đắng thì sao? Bệnh nặng không uống thuốc thì khỏi bằng niềm tin chắc? Hôm nay đệ không uống, ngày mai ta gọi đại phu trói đệ lại đổ thuốc!”

Cừu Úc không còn hơi sức tranh luận, gương mặt tuấn tú trắng bệch như tờ giấy, dứt khoát nhắm mắt làm thinh.

Từ nhỏ thân thể đã ốm yếu, Cừu Úc tính tình âm trầm, không thích sống chung với người khác. Nhưng tỷ tỷ hắn, Cừu An An, đường đường là đại tiểu thư của Cừu gia, lại là người nóng nảy, cứng cỏi.

Sau một hồi tận tình khuyên nhủ mà Cừu Úc vẫn nhắm mắt làm ngơ, không buồn để tâm, Cừu An An liền giận dữ, cầm chén thuốc đập mạnh xuống bàn.

Cố Oanh Oanh đang trốn ngoài cửa nhìn vào, vốn nghĩ rằng hai tỷ đệ sẽ cãi nhau, ai ngờ Cừu An An lại đột nhiên gọi thẳng tên nàng, giận dữ nói:

“Rồi sẽ có một ngày ta làm thịt con đàn bà ngu xuẩn kia!”

Cố Oanh Oanh im lặng, không nói lời nào.

Nàng vẫn luôn biết bản thân mang tiếng xấu, bị người ta ghét bỏ, nhưng cũng không ngờ lại bị chán ghét đến mức ấy. Dù nói nàng trói Cừu Úc là sai, nhưng đệ đệ này không chịu uống thuốc, chẳng lẽ lại là lỗi của nàng?

“Thuốc ta để trên bàn, đệ nhất định phải nhớ uống.”

Lúc ra khỏi phòng, Cừu An An lạnh giọng dặn một câu. Oanh Oanh vội nép người sau gốc cây bên ngoài.

Đợi nhóm người đi xa, cô mới nhẹ chân nhẹ tay bước vào phòng.

Sân nơi Cừu Úc ở tràn ngập ánh sáng, nhưng gian phòng của thiếu niên lại u tối, rèm cửa buông kín mít, chẳng có lấy một tia sáng lọt vào.

Hắn vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban nãy, ngồi tựa trên giường, hai mắt nhắm nghiền. Nghe thấy tiếng bước chân tiến vào, hắn mở mắt, quay đầu nhìn lại. Khi thấy rõ người vừa đến, đáy mắt vốn bình tĩnh liền xuất hiện một vết rạn, lạnh lẽo như có luồng gió băng quét qua.

"Ai cho ngươi vào đây?"

Giọng Cừu Úc trầm thấp, lạnh lẽo. Vì quá xúc động, hắn không kìm được mà ho khẽ một tiếng.

Hắn vốn thích yên tĩnh, nên trong viện rất ít người qua lại, nhưng không có nghĩa là không có ai. Cố Oanh Oanh sợ hắn gọi người hầu đến, vội vàng đóng cửa lại, luống cuống chạy tới trước giường hắn, hoảng hốt đưa tay che miệng hắn lại.

"Cầu xin ngươi, ngàn vạn lần đừng gọi người tới! Ta không có ác ý, chỉ là muốn đến thăm ngươi thôi!"

Oanh Oanh nôn nóng giải thích, vừa nói vừa giơ đồ vật trong tay ra trước mặt hắn.

"Ta nghe nói thân thể ngươi vẫn chưa hồi phục, nên cố ý mang chút đồ bồi bổ tới."

Nhưng ánh mắt Cừu Úc nhìn cô càng lúc càng lạnh, hoàn toàn không có chút ấm áp nào. Oanh Oanh định rút tay về, nhưng lại sợ hắn thực sự gọi người tới.

"Cừu Úc, chúng ta nói chuyện một lát đi..."

Giọng nàng dịu xuống, tay cũng hơi nới lỏng:

“Ta thật sự không có ác ý. Ta đến là để xin lỗi. Chỉ cần ngươi đồng ý không gọi người, ta sẽ lập tức buông tay, được không?"

Cừu Úc vẫn lạnh lùng nhìn nàng. Vì kích động nên hắn không ngừng ho khan, hơi thở nóng rực phả lên lòng bàn tay Oanh Oanh.

Nàng thử thăm dò buông tay ra một chút, thấy hắn vẫn tiếp tục ho mà không có ý gọi người, mới chậm rãi buông hẳn tay xuống.

Vừa được buông ra, Cừu Úc liền nhấc tay lên, cau mày, ghét bỏ lau cánh môi. Dáng vẻ ấy tuy yếu ớt, nhưng không đến mức không thể gặp người. Chỉ là giọng hắn khàn đặc, lạnh lùng như băng:

“Cút khỏi phòng ta ngay.”

Oanh Oanh nhìn động tác đó của hắn, lập tức liên tưởng tới kiếp trước, khi hắn từng hãm hại cô…