Chương 36

Chiêu Tuyên Thái hậu cũng biết Cố Oanh Oanh từ nhỏ học hành không đâu vào đâu, nên cũng không làm khó quá mức chuyện chữ viết. Sau khi giở qua vài trang, ánh mắt bà nửa khinh thường nửa buồn cười, chậm rãi kéo dài giọng:

“Cũng coi như ngươi có lòng.”

“Ngươi đã thành tâm nhận lỗi, chép được mớ kinh Phật này cũng không uổng công ai gia phạt ngươi. Vừa hay tiểu công tử Cừu gia gần đây bệnh tình thuyên giảm, ngươi liền mang theo những kinh thư này đến gặp hắn.”

Bà nhấc tập giấy, đưa thẳng vào tay Oanh Oanh, giọng điệu cố ý nhấn mạnh từng chữ:

“Phải đích thân, đem tận tay cho Cừu Úc.”

Oanh Oanh yên lặng cúi đầu nhận lấy. Trong lòng nàng chỉ có một suy nghĩ:

Chiêu Tuyên Thái hậu rõ ràng là sợ Cừu gia đánh không chết nàng.

“……”

Khi Oanh Oanh ra khỏi cung, xe ngựa của Cố phủ đã sớm chờ bên ngoài.

Hiểu Đại từ trên xe nhanh nhẹn nhảy xuống, vừa thấy chủ tử nhà mình, đôi mắt lập tức đỏ hoe:

“Cô nương gầy đi rồi.”

Nhiều ngày ăn ngủ trong Phật đường, Oanh Oanh đích xác không được nghỉ ngơi đầy đủ. Nàng đưa tay sờ mặt mình, khẽ cười:

“Gầy cũng tốt, gầy thì đẹp.”

Tuy rằng Oanh Oanh tự nhận mình yêu thích mỹ nhân, nhưng diện mạo của nàng nhiều lắm chỉ có thể tính là thanh tú khả ái. So với loại sắc nước hương trời như Hoa Nhạc công chúa thì quả thật còn kém xa một đoạn.

Kiếp trước nàng từng bị người ta gọi là “họa quốc yêu hậu”, phần nhiều cũng chỉ vì sau khi được phong làm Thái tử phi, thường xuyên mặc xiêm y diễm lệ, điểm trang son phấn rực rỡ, mới cố ý xây dựng ra dáng vẻ hoa lệ, lộng lẫy.

Hiện giờ nhận được lệnh của Chiêu Tuyên Thái hậu, nàng không dám chậm trễ. Vừa đặt chân lên xe ngựa, Oanh Oanh đã phân phó phu xe:

“Đi Cừu phủ.”

Hiểu Đại nghiêng đầu nhìn nàng, đôi mắt sáng rực lên:

“Cô nương muốn tới Cừu phủ tính sổ?”

Nàng là nha hoàn thân cận theo Oanh Oanh từ nhỏ, văn võ song toàn, lại không quá để ý đúng sai thị phi.

Trong lòng Hiểu Đại, chỉ cần là chủ tử quyết định thì nhất định không sai. Nàng ấy nghiêng đầu ngẫm nghĩ rồi nghiêm túc đề xuất:

“Cừu đại tiểu thư cùng tiểu công tử đúng là nên giáo huấn một trận, nhưng mà nếu chúng ta đường hoàng tới cửa, e rằng không tiện ra tay. Chi bằng nô tỳ nghĩ cách lén dạy dỗ bọn họ một chút?”

Tâm tình Oanh Oanh vô cùng phức tạp. Đời trước, hầu hết những chuyện ác nàng làm đều là do Hiểu Đại bày mưu tính kế.

Sau khi bị Cừu An An đẩy xuống nước, rồi bị phạt xong, chính Hiểu Đại là người đã xúi nàng tìm cách trả thù. Cừu An An từng nhấn nàng xuống nước, thì Hiểu Đại cũng khiến nàng dùng cách tương tự để đáp trả, bắt Cừu An An nếm mùi nước lạnh.

Sau này Oanh Oanh mới biết, Cừu An An lúc đó được người Khâm Dung phái tới cứu lên bờ. Vì ghen tuông quá mức, nàng không nhịn được, Hiểu Đại lại càng xúi giục thêm, nàng ấy che mặt, dẫn người bắt Cừu An An ném vào một con hẻm nhỏ, còn thuê người đến đánh cho một trận ra trò.

Mà khi ấy, Oanh Oanh lại đang đứng ở đầu hẻm, chờ xem trò vui.

Nàng xoay người, liền bắt gặp Khâm Dung đứng cách đó không xa.

Oanh Oanh không hề cảm thấy xấu hổ, trái lại còn vô tư chạy đến ôm lấy tay Khâm Dung, cười hì hì hỏi:

“Tam ca ca sẽ không qua đó cứu nàng ta, đúng không?”

Khâm Dung không có biểu cảm gì, giọng nói lạnh lẽo:

“Vì sao lại phải làm như vậy?”

Oanh Oanh ngửa đầu, ánh mắt trong veo không chút giấu giếm:

“Bởi vì là tam ca ca đã cho người cứu nàng ấy lên bờ mà. Oanh Oanh ghen.”