Chương 33

Nói cách khác… ám vệ của Khâm Dung hoàn toàn không định ngăn nàng lại.

“Sao có thể chứ?”

Oanh Oanh trước sau vẫn không nghĩ ra nổi. Nàng thật sự không hiểu, vào thời khắc ấy, tại sao Khâm Dung lại không hề có sát ý.

Cho dù đúng là người của Hoa Nhạc công chúa ra tay trước, chỉ cần Khâm Dung mở miệng hạ lệnh, dù ám vệ của hắn động thủ chậm hơn, thì nhiệm vụ vẫn có thể xem như hoàn thành.

Nếu quả thật như vậy… nàng làm sao chỉ trúng một mũi tên là xong chuyện?

Phải biết, ám vệ của Khâm Dung ra tay trước giờ luôn tàn nhẫn vô tình. Một khi nhận được lệnh, họ sẽ không dừng tay giữa chừng. Nếu đúng là họ ra tay, nàng đã sớm biến thành con nhím, đừng nói gì sống sót quay về trọng sinh.

“Ta đời trước thảm đến vậy, ngươi nói xem, Khâm Dung vì sao lại chưa từng có ý định gϊếŧ ta?”

Hệ thống im lặng một lát, cuối cùng cũng không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn. Nó chỉ lặng lẽ bổ sung thêm một điều:

[Nhiệm vụ trước kia là do hệ thống số 001 phát động. Trong lúc chữa trị BUG, hệ thống 001 đã tự hủy để bảo vệ dữ liệu nhiệm vụ. Ta là hệ thống thay thế, mã số 002.]

Oanh Oanh lập tức hiểu ra, bật thốt:

“Thảo nào! Ta còn thắc mắc sao ngươi lại khác như vậy.”

Kiếp trước, hệ thống 001 mà Oanh Oanh tiếp xúc là một giọng máy móc cứng nhắc, lạnh băng vô cảm. Sau khi ép nàng nhập hồn vào thân xác nguyên chủ, nó lập tức biến mất như chưa từng tồn tại.

Nhưng hệ thống 002 này lại khác hoàn toàn. Không chỉ nói chuyện mềm mỏng, còn rất biết “lựa giọng mà dùng”, giống như có tính cách và nhận thức riêng.

Nghĩ đến đây, Oanh Oanh nhớ lại lời nó từng nói lúc đầu:

“Ngươi bảo sẽ đồng hành cùng ta toàn bộ quá trình hoàn thành nhiệm vụ sao?”

So với hệ thống 002, Oanh Oanh lại càng hoài niệm hệ thống 001 vô cảm như không tồn tại nữa kia.

Nàng chống tay, thở dài nói:

“Chẳng qua lại sống thay nguyên chủ một kiếp thôi mà, ta tự mình cũng có thể.”

Kiếp trước, Oanh Oanh dám muốn gì làm nấy, là vì hệ thống 001 từng nói rất rõ ràng trước khi biến mất: nàng sẽ không phải lo lắng về cái chết, sẽ sống đến khi thọ mệnh cạn kiệt.

Nói cách khác, nàng không thể tự sát, cũng sẽ không bị người ngoài gϊếŧ chết. Người duy nhất có thể lấy mạng nàng, chỉ có Khâm Dung.

Hoặc là chết dưới tay hắn, hoặc là bị hắn tra tấn đến dầu cạn đèn tắt.

Hệ thống khi ấy đã chuẩn bị cho nàng mọi thứ, chỉ duy nhất không nói rõ: rốt cuộc nàng sẽ vì sao mà chết, và sẽ chết dưới tay Khâm Dung như thế nào. Nếu sớm biết điều đó… có lẽ nàng cũng không đến mức liều mạng dây dưa không buông người kia như vậy.

“Này… đời này…”

Oanh Oanh cúi đầu, giọng khẽ run rẩy:

“Chẳng lẽ ta vẫn phải chết dưới tay Khâm Dung sao?”

Đây là điều khiến nàng rối bời nhất.

Rõ ràng đã quyết tâm làm người tốt, tránh xa hắn, sống yên ổn qua ngày… cớ sao vẫn không thoát khỏi số mệnh ấy?

Như thể định mệnh ép nàng phải một lần nữa bước lại vết xe đổ kiếp trước.

Hệ thống nhanh chóng đáp lại, giọng vô cùng bình tĩnh:

[Khâm Dung là đại khí vận chi tử của thế giới này. Kí chủ chỉ có chết dưới tay hắn, mới có thể rời khỏi thân xác hiện tại. Tuy nhiên, do hệ thống xuất hiện BUG, để rời đi hoàn toàn, kí chủ còn cần hoàn thành thêm một nhiệm vụ tu bổ để khôi phục dữ liệu.]

“Cái gì mà nhiệm vụ tu bổ?”

Vừa nghĩ tới việc bản thân vẫn phải chết dưới tay Khâm Dung, tâm trạng Oanh Oanh lập tức rơi xuống đáy cốc.