Thực ra đây đúng là lời Cố Hoàng hậu nói, nhưng bà không phải lo Oanh Oanh đói, mà là sợ nàng cứ nhốt mình trong Phật đường, không ra ngoài, buồn đến hỏng mất. Vì thế bà cố ý tìm cớ để Khâm Dung đến bầu bạn với nàng.
“Cô… cô mẫu thật tốt với ta.”
Giọng Oanh Oanh khô khốc, như thể cổ họng bị khói bụi bít kín.
Vốn dĩ nàng đã không có chút cảm giác thèm ăn, nghĩ đến dưới án kỷ vẫn còn một người bị giấu kín, lại càng không muốn ăn thêm gì.
Nhưng lúc này nàng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ muốn Khâm Dung nhanh chóng rời đi, nên đành nhận mệnh cầm lấy muỗng sứ. Nhưng tay vừa nhấc lên, Khâm Dung bỗng nhiên lên tiếng:
“Đừng động.”
Vừa dứt lời, Khâm Dung đã quỳ xuống, ngồi xổm bên cạnh nàng. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay mảnh mai của Oanh Oanh, từng chút một lau sạch vết mực dính trên ngón tay nàng. Động tác vô cùng dịu dàng, nhưng cũng rất chậm rãi.
“Cốp.”
Một tiếng va chạm nhẹ từ dưới bàn vang lên, nhưng giữa không gian yên tĩnh của Phật đường, lại nghe rõ ràng như gõ vào lòng người. Lông mi Khâm Dung khẽ run, hắn quay đầu về phía phát ra âm thanh. Oanh Oanh giật mình hoảng hốt, vội gọi:
“Tam ca ca!”
Không đợi Khâm Dung phản ứng, nàng đã nhào tới ôm lấy cánh tay hắn. Trong khoảnh khắc đó, nàng cũng không biết nên nói gì để che giấu, bèn vội vàng chỉ vào đĩa điểm tâm trên bàn:
“Tam ca ca, huynh ăn cùng Oanh Oanh một chút có được không?”
Để dời sự chú ý của hắn, nàng lập tức nhón lấy một miếng điểm tâm, đưa đến bên môi Khâm Dung.
Ánh nến vàng ấm lay động, Khâm Dung thu ánh nhìn, lặng lẽ đặt mắt lên gương mặt nàng. Gương mặt trắng trẻo, tuấn tú của nam nhân trong ánh sáng ấm áp càng thêm dịu dàng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm như không thấy đáy, cứ thế nhìn nàng chăm chú, không nói một lời.
Đang lúc Oanh Oanh cho rằng hắn đã phát hiện ra điều gì, Khâm Dung hơi rũ mắt xuống, khẽ đưa miếng điểm tâm kia vào miệng.
Không biết là vô tình hay cố ý, đôi môi mềm ấm của hắn khẽ chạm vào lòng bàn tay nàng khiến tiểu cô nương giật mình, vội rụt tay về theo phản xạ.
Những phút tiếp theo, Oanh Oanh không dám nhìn Khâm Dung nữa, chỉ biết cúi đầu ra sức ăn sạch điểm tâm trên đĩa. Nhưng nàng luôn cảm thấy có ánh mắt đang dán chặt vào mình.
Cuối cùng không chịu được nữa, Oanh Oanh giả vờ ngẩng đầu một cách thản nhiên, kết quả đúng như nàng lo sợ: Khâm Dung đang chống cằm, thực sự nhìn nàng chằm chằm!
Nam nhân này... rốt cuộc là muốn làm gì chứ?
Nghĩ đến lại thấy buồn cười, Oanh Oanh phát hiện bản thân không còn rung động trước cảm giác Khâm Dung như đang cố tình quyến rũ mình.
Nếu là trước kia, chỉ cần thấy hắn tựa cằm, ánh mắt lười biếng nhìn mình như vậy, nàng chắc chắn đã không nhịn được mà nhào lên rồi.
Thế nhưng giờ đây, nàng chỉ biết sững người, lặng im đối mặt với hắn. Đôi mắt sáng ngời, ngây thơ thoáng lộ chút dè dặt, còn khóe môi khẽ mím lại… vẫn dính một chút vụn điểm tâm.
Hàng mi dài của Khâm Dung rũ xuống, bóng nhạt dưới mắt như phủ một tầng mờ nhạt. Không rõ hắn đang nghĩ gì, chỉ thấy hắn vươn tay, khẽ lau sạch vụn điểm tâm còn dính trên khóe môi Oanh Oanh, lòng bàn tay áp nhẹ lên má nàng, lại chậm rãi không buông.
“Gần đây Oanh Oanh ngoan hơn nhiều.”
Giọng Khâm Dung đều đều, nghe không ra là vui hay buồn. Hắn hơi cúi người sát lại gần nàng, ngữ khí mang theo ý vị không rõ:
“Tiểu cô nương đã lớn, không còn quấn lấy tam ca ca nữa.”
Lời nói ấy nghe như khen ngợi, nhưng sống lưng Oanh Oanh lại lạnh toát, chẳng hiểu vì sao trong lòng dâng lên cảm giác bất an.