Chương 28

Nàng không biết hiện giờ mình là vì bị Triệu Thời chọc tức đến hộc máu, hay là dược tính đã bắt đầu phát tác, tóm lại cả người đều cực kỳ khó chịu.

"Oanh Oanh muội muội, muội làm sao vậy?"

Triệu Thời lúc này mới bừng tỉnh, thấy nàng yếu ớt dựa lên người mình, vội vàng không kịp nghĩ ngợi, luống cuống tay chân đỡ lấy.

Hắn cũng chẳng rõ bản thân làm sao lại phạm phải loại sai lầm này.

Biết mình đuối lý, thân là Thái tử khí thế vốn cao ngạo của hắn cũng nháy mắt trở nên mềm nhũn.

"Vậy phải làm thế nào bây giờ mới ổn đây?"

Nhìn Cố Oanh Oanh mềm oặt trong lòng, Triệu Thời sờ trán nàng, càng thêm sốt ruột.

"Muội sẽ không phát bệnh ngay bây giờ đấy chứ? Hoàng tổ mẫu đã cấm người khác tới thăm muội, cô là lén trốn tới."

"Muội là người sống sờ sờ thế này, cô không có cách nào giấu đi được đâu a!"

Triệu Thời càng nói càng loạn, cuống đến mức có thể làm bất cứ chuyện gì.

"Hay là... cô lập tức phái người đi ám sát Khâm Dung, lén lấy chút máu của hắn cho muội dùng?"

Ngay lúc lời hắn còn chưa dứt, ngoài Phật đường bỗng vang lên một tiếng cung nữ gọi nhỏ: "Tam điện hạ!"

"Huynh mau đi đi!"

Cố Oanh Oanh nghe thấy cũng biết không ổn, dù đầu óc choáng váng vẫn cố gắng đẩy Triệu Thời.

Phật đường rộng lớn nhưng lại trống trải, không có chỗ nào thích hợp để ẩn thân.

Cố Oanh Oanh cũng không kịp lo gì khác, chỉ muốn hắn nhanh chóng biến mất.

Triệu Thời lo nàng phát bệnh, vừa định nói thêm câu gì thì lại nghe tiếng bước chân ngày càng gần.

Tuệ Vân nữ quan đã đứng ngoài cửa, cung kính hành lễ:

"Thái hậu chỉ cho điện hạ nửa canh giờ. Mong điện hạ nhanh chóng ra ngoài."

Ngay lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra.

Triệu Thời không chút nghĩ ngợi, giống như một cơn gió chui thẳng vào gầm bàn thờ tượng Phật...

Đầu hạ, trời vẫn còn hơi se lạnh. Cửa lớn Phật đường bị gió nhẹ đẩy ra, một luồng gió thoảng qua khe cửa.

Cố Oanh Oanh quỳ sát bên bàn thờ Phật, một tay đè lên trang giấy, tay kia cầm bút. Ánh mắt nàng dừng trên mặt đất, chỉ thấy khăn trải bàn dưới án kỷ đang lay động mạnh, bóng người phủ xuống thành một mảng tối.

“Đang viết gì thế?”

Khâm Dung đặt hộp đồ ăn trong tay lên bàn, cúi người đến gần Oanh Oanh. Một sợi tóc đen của hắn rũ xuống, vừa khéo rơi lên mu bàn tay nàng.

Oanh Oanh hoảng hốt, cố gắng trấn tĩnh, ngẩng đầu lên. Nhìn rõ người đến là Khâm Dung, nàng gượng cười, khẽ gọi:

“Tam ca ca…”

“Ừm, lần này thật sự không gọi sai.”

Khâm Dung bật cười khe khẽ, không những không đứng dậy mà còn cúi người sát gần nàng hơn. Hắn giơ tay vén tóc mái trên trán nàng, thấy vết đỏ trên trán đã biến mất mới chịu đứng thẳng dậy.

Cơ thể Oanh Oanh cứng đờ, khi bị hắn chạm vào thì cả lưng áp sát vào bàn án, không dám nhúc nhích.

Lần này Khâm Dung đến là do Cố Hoàng hậu sai hắn tới thăm Oanh Oanh. Vì thân phận bất tiện, Hoàng hậu không thể đích thân đến, đành mượn danh nghĩa Khâm Dung thay mặt.

“Những thứ này đều là do cô mẫu muội chuẩn bị.”

Hắn mở hộp đồ ăn, bên trong bày mấy đĩa điểm tâm. Khâm Dung lấy từ tầng dưới cùng ra một chiếc bát sứ trắng, khi mở nắp, hương thơm lập tức lan tỏa. Oanh Oanh nhìn kỹ, thì ra là canh bạch quả nấu với hoa quế.

Vốn trong lòng đã nặng nề khó chịu, lúc này nhìn thấy chén canh ấy lại càng thêm nghẹn ngào.

Nàng há miệng định nói là mình không thấy đói, nhưng Khâm Dung đã lên tiếng trước, giọng điệu mang theo ý cười:

“Cô mẫu muội sợ muội bị đói, một hai bắt tam ca ca phải giám sát muội ăn xong mới được đi.”