Máu tươi diễm lệ loang đầy khóe môi hắn, nhuộm đỏ cả chiếc cằm trắng như ngọc, khiến cho khuôn mặt kia càng thêm yêu dị tuyệt luân.
Oanh Oanh ngẩn ngơ nhìn hắn, trong lòng sinh ra một loại mê luyến kỳ dị.
Nàng cảm thấy... mỹ nhân ca ca ôn nhuận như ngọc trong trí nhớ, đã hoàn toàn biến mất.
Trước mắt nàng lúc này, chỉ còn lại một yêu ma ngạo nghễ, tà mị đến rợn người.
Thật ra, đó mới là lần đầu tiên Cố Oanh Oanh chân chính tiếp cận được con người thật của Khâm Dung.
Chỉ tiếc khi ấy nàng ngây ngốc, ngoài cảm thán Khâm Dung thật sự quá đẹp ra thì chẳng nhận ra điều gì khác thường.
Vẫn là Khâm Dung khiến nàng tỉnh táo lại.
Hắn nhẹ nhàng lau đi vết máu trên môi, nâng cằm nàng lên, giọng khàn khàn cảnh cáo:
"Nếu muội còn tiếp tục làm loạn, tam ca ca sẽ thực sự nổi giận."
Cố Oanh Oanh cười ngọt ngào, nhào vào ôm lấy cánh tay hắn:
"Ta không tin tam ca ca nỡ giận Oanh Oanh."
Hồi ức đến đây, Cố Oanh Oanh khẽ thở dài.
Nàng từng ngây thơ cho rằng cái gọi là "báo ứng" chỉ đơn giản là khiến mình khó chịu một chút mà thôi.
Ai ngờ, khi xưa nàng dùng thủ đoạn bức bách Khâm Dung, thì về sau, khi hắn trở thành Thái tử, cũng sẽ từng chút từng chút trả thù nàng.
Sau khi Khâm Dung giải được "Tình nhân nam", hắn còn sai người cải tiến loại độc dược ấy, dùng lại trên chính người nàng.
Mỗi ba ngày một lần, độc phát, đau đớn như xé rách lục phủ ngũ tạng, khiến người ta phát điên.
Mà máu duy nhất có thể xoa dịu cơn đau ấy, lại chính là... máu của Khâm Dung.
Cố Oanh Oanh không dám nghĩ tiếp nữa.
Nàng vội vàng nhắm mắt lại, ép bản thân phong ấn những ký ức đó.
Mở mắt ra, ánh mắt nàng rơi xuống bình sứ trong tay.
Cầm lên nhìn kỹ, Oanh Oanh cảm giác tim mình như ngừng đập.
Giọng nàng run rẩy hỏi Triệu Thời:
"Huynh xác định... thứ huynh cho ta dùng là giải dược?"
Triệu Thời bị nàng dọa sợ, còn đang cúi đầu lau vết mực trên tay áo, thiếu kiên nhẫn đáp:
"Muội coi cô là đồ ngốc sao? Chính muội nói mà, bình đỏ là giải dược, bình xanh là độc dược. Người của cô chưa kịp lấy bình xanh đến, dĩ nhiên là bình đỏ rồi."
Ngay khi lời hắn vừa dứt, chiếc bình sứ trong tay Cố Oanh Oanh rơi "choang" xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Nàng choáng váng, cảm thấy đầu óc quay cuồng, khó thở đến mức muốn ngất đi.
Run rẩy túm lấy vạt áo Triệu Thời, từng chữ từng chữ rít ra từ kẽ răng:
"Triệu Thời... huynh... có phải bị... mù màu hay không?"
Cố Oanh Oanh suýt nữa vì hắn mà rời khỏi thế giới mỹ lệ này!
Nàng giận dữ chỉ vào mảnh vỡ dưới đất, gần như gào lên:
"Huynh mở to mắt ra mà nhìn! Bình thuốc dưới đất là màu gì?!"
Đúng vậy, Triệu Thời nhớ kỹ lời Cố Oanh Oanh dặn, một chữ cũng không sai.
Chỉ tiếc, chiếc bình sứ vỡ vụn dưới đất kia… màu sắc xanh biếc thẫm sâu, thế nào cũng chẳng thể gọi là "đỏ".
Triệu Thời không phải bị mù màu.
Hắn cũng rất rõ ràng nhớ kỹ sự khác biệt giữa giải dược và độc dược.
Nhưng không hiểu vì lý do gì, hắn lại đem bình "Tình nhân nam" vốn chuẩn bị để hạ cho Khâm Dung, thả vào bát hoa quế bạch quả canh mà Oanh Oanh ăn sáng nay.
Kết quả, Khâm Dung không trúng độc, người xui xẻo trúng lại chính là Cố Oanh Oanh!!!
Loại hành vi vớ vẩn đến mức khiến người ta nghẹn thở này, Cố Oanh Oanh hoàn toàn không hiểu nổi.
Kiếp trước cũng chưa từng xuất hiện sai sót kiểu này!
"Triệu Thời!" Cố Oanh Oanh gần như thở không ra hơi.
Nếu nàng nhớ không nhầm, "Tình nhân nam" cùng giải dược ăn vào cùng ngày sẽ phát tác ngay lần đầu tiên, triệu chứng bắt đầu từ cảm giác choáng váng, khó thở như say xe.