Chương 26

Hiện giờ nàng bị phạt quỳ ở Phật đường, căn bản chưa có cơ hội uống thuốc giải.

"Vậy... còn bình giải dược đâu?"

Oanh Oanh sốt ruột đòi Triệu Thời đưa ra.

Khi ấy để thuận tiện, nàng từng giao cả hai bình dược cho hắn giữ.

Triệu Thời lục lọi trong người, móc ra một cái bình nhỏ ném cho nàng.

Oanh Oanh nhận lấy, định bụng giấu đi rồi tìm cơ hội hủy sạch, ai ngờ vừa cầm lên đã cảm thấy dị thường nhẹ.

Nàng vội mở nắp, bên trong trống rỗng.

"Bên trong... đâu rồi?"

Cố Oanh Oanh hoàn toàn đờ ra.

Triệu Thời cũng ngây ra nhìn nàng, không nói một lời.

Oanh Oanh sốt ruột đến độ suýt nhảy dựng, vội vã giục:

"Huynh nói đi! Rốt cuộc dược đâu?"

Hai người bọn họ từ nhỏ lớn lên bên nhau, tình như tay chân, tính tình cũng ăn ý.

Thấy Oanh Oanh thật sự sắp phát điên, Triệu Thời rốt cuộc nhướng mày hỏi ngược lại:

"Muội sáng nay... có ăn canh bạch quả hoa quế không?"

Cố Oanh Oanh mờ mịt gật đầu:

"Có... nhưng liên quan gì? Huynh mau nói dược đâu rồi!"

Vừa hỏi dứt lời, trong lòng nàng chợt dâng lên một dự cảm cực kỳ bất ổn.

Quả nhiên, Triệu Thời không làm nàng thất vọng.

Hắn chớp mắt, nhẹ nhàng quăng cho nàng bốn chữ:

"Bị muội ăn rồi."

"..."

Cố Oanh Oanh mặt trắng như tờ giấy, run run lặp lại:

"Huynh không phải từng nói "Tình nhân nam" ăn vào, phải trong sáu canh giờ uống thuốc giải thì mới có tác dụng sao?!"

“Hoàng tổ mẫu không cho phép người khác tới thăm muội, cô sợ lỡ mất thời gian uống giải dược sẽ chậm trễ kế hoạch, vì thế liền sai người bỏ thuốc giải vào chén canh hoa quế sáng nay của muội. Đêm nay cô lén tới đây, chính là muốn báo cho muội tin vui này."

Triệu Thời còn nói gì đó nữa, nhưng Cố Oanh Oanh đã không nghe rõ.

Trong đầu nàng chỉ còn nhớ sáng nay mình cảm thấy chén canh hoa quế kia thơm ngọt lạ thường, ngon đến mức ăn sạch không sót lại một giọt.

Chiếc bình sứ trong tay bỗng trở nên vô cùng nặng nề, như hóa thành xiềng xích, lạnh lẽo khóa chặt lấy cổ tay nàng.

Đời trước, chính nàng cũng từng dùng thủ đoạn ngốc nghếch và ác độc như vậy để hạ độc Khâm Dung.

Khi Khâm Dung phát tác, nàng hớn hở chạy đến trước mặt hắn quậy phá.

Khi ấy, nàng tự cảm thấy mình thông minh lắm, kiêu ngạo chống cằm, đôi chân nhỏ bắt chéo, nghiêng đầu nhìn nam nhân sắc mặt trắng bệch, đau lòng ra vẻ nói:

"Mỹ nhân ca ca, ta thật sự quá thích huynh, nên mới phải làm như vậy."

"Ca ca có phải rất khó chịu không? Huynh lại đây hôn ta một cái, chỉ cần hôn ta thôi, ta sẽ cho huynh giải dược."

Bây giờ nhớ lại, Cố Oanh Oanh cũng không hiểu nổi mình năm đó lấy đâu ra can đảm mà dám hạ độc một vị hoàng tử.

Nàng ngây ngốc cho rằng chỉ cần dựa vào dược vật, là có thể khống chế được Khâm Dung, ép hắn nghe lời mình.

Nàng cứ nghĩ Khâm Dung ôn nhu, tính tình tốt, sẽ nể tình thân cận với mình.

Lại không hề nhận ra, trong xương tủy người kia vốn chất chứa du͙© vọиɠ chiếm hữu và sự cường thế đáng sợ.

Từ trước đến nay, chỉ có hắn khống chế, trêu đùa người khác, tuyệt không để bản thân rơi vào thế bị động.

Cho nên cho dù trong ngực đau đớn đến như xé rách, sắc mặt trắng bệch đến gần như trong suốt, Khâm Dung cũng không hề tiến lại gần nàng.

Cuối cùng, vẫn là Oanh Oanh đau lòng hắn, chủ động bước tới trước mặt hắn.

Nàng không khống chế nổi mà đưa đầu ngón tay, chấm máu tươi vào cánh môi tái nhợt kia, nôn nóng dỗ dành:

"Tam ca ca, huynh mau uống đi... uống rồi sẽ không đau nữa..."

Lực đạo quá mạnh, máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống từng giọt, tắc nghẽn nơi môi Khâm Dung.