"Độc dược gì?"
Cố Oanh Oanh thừa nhận mình kiếp trước làm không ít chuyện xấu, nhưng đối với bảo bối Khâm Dung, nàng khi đó nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, sao có thể nhẫn tâm hạ độc hắn?
Thái tử Triệu Thời nhoẻn miệng cười, gương mặt tuấn tú mang theo vài phần vô hại, nghe nàng hỏi vậy thì nhíu mày:
"Muội đúng là trí nhớ cũng hỏng mất rồi."
Thấy nàng vẻ mặt thật sự mờ mịt, Triệu Thời chậc một tiếng, xoay người đóng kỹ cửa Phật đường, kéo nàng lại gần, thấp giọng nhắc nhở:
"Chính là cái bình "Tình nhân nam" kia, muội nói chỉ cần làm Khâm Dung ăn vào, hắn sẽ mãi mãi không rời xa muội."
Ban đầu Cố Oanh Oanh còn chưa nhớ ra, mãi đến khi lục lại được chút ký ức mơ hồ liên quan tới "Tình nhân nam", gương mặt nhỏ nhắn của nàng lập tức trắng bệch.
"Huynh... huynh thật sự cho hắn dùng thứ đó?!"
Cố Oanh Oanh hoảng sợ đến mức cây bút trong tay cũng cầm không vững, vội vàng nhào tới bắt lấy tay áo Triệu Thời.
Nàng sao kinh thư cả ngày, tư thế cầm bút lại không đúng, khiến tay dính đầy mực nước.
Bị nàng lôi kéo như vậy, một vệt mực đen liền in lên tay áo hoa lệ của Triệu Thời.
Triệu Thời là người ưa sạch sẽ nổi tiếng, lập tức cau mày, vội vàng gạt tay nàng ra:
"Muội tránh ra, tay đen sì, còn bẩn hơn cả móng vuốt mèo."
Cố Oanh Oanh mặc kệ, giọng run run hỏi dồn:
"Huynh thật sự... thật sự cho hắn dùng rồi?!"
Triệu Thời hất hất tay, lấy khăn nhanh chóng lau sạch ống tay áo, vừa lẩm bẩm vừa trả lời:
"Dùng rồi, dùng rồi, cô còn có thể lừa muội sao. Hôm qua phụ hoàng mở yến tiệc khoản đãi Trương tướng quân ở Huyền Vũ điện, cô cố ý sai tâm phúc đem thuốc bỏ vào chén rượu của Khâm Dung. Cô tận mắt thấy hắn uống xong."
Nghe hắn nói một cách thản nhiên, Cố Oanh Oanh suýt nữa muốn ngất xỉu tại chỗ.
Không biết nên khen Triệu Thời to gan lớn mật hay đầu óc có vấn đề.
Dám ngay trước mắt Võ Thành Đế, trước bao nhiêu văn võ bá quan, hạ độc vào rượu người khác.
Một khi bại lộ, chỉ sợ có mười cái miệng cũng không thể nào biện bạch nổi.
Cố tình Triệu Thời lại chẳng cảm thấy có gì to tát, còn bĩu môi chê cười nàng:
"Nhìn muội nhát gan chưa kìa, nhiều đại thần như vậy, hắn tra thế nào cũng không tra đến đầu cô."
Đúng vậy, Khâm Dung đương nhiên sẽ không tra đến Triệu Thời.
Bởi vì hắn nhắm mắt lại cũng thừa biết, chuyện này là do Cố Oanh Oanh - nàng vì muốn có được hắn mà hại hắn.
‘Tình nhân nam’ là thứ Cố Oanh Oanh từng bỏ một khoản tiền lớn mua từ tay một nữ nhân dị vực.
Nói là độc dược, kỳ thực nó càng giống cổ hơn - không lấy mạng người, nhưng cứ mỗi bảy ngày sẽ phát tác một lần.
Khi phát tác, kẻ trúng độc sẽ đau lòng đến mức khó nhịn, chỉ có thể dùng máu của người cho uống giải dược mới có thể giảm bớt.
Lúc trước, khi Cố Oanh Oanh mua "Tình nhân nam", nữ nhân Tây Vực kia đã đưa cho nàng hai bình sứ, một đỏ một lục.
Người kia dặn dò kỹ: chỉ cần uống thuốc trong bình sứ đỏ, nàng liền trở thành người duy nhất có thể giải độc.
Cố Oanh Oanh cố gắng hồi tưởng lại đời trước, nhớ rằng mình từng uống thuốc giải sau khi hạ độc khoảng ba bốn ngày.
Tính ra, cũng xấp xỉ khoảng thời gian hiện tại.
"Nếu vậy thì còn may..."
Oanh Oanh nhẹ nhàng thở phào.
‘Tình nhân nam’ cần phải kết hợp cả hai loại dược mới có hiệu quả. Nếu chỉ dùng một bên, độc sẽ không phát tác.
May mắn vì nàng trọng sinh nên một vài tình tiết thay đổi.