Chương 24

Cố Oanh Oanh quỳ thẳng tắp, hai tay chắp trước ngực, thành kính liên tục bái lạy trước tượng Phật, miệng khe khẽ niệm lời cầu xin, hoàn toàn không phát giác phía sau có người.

Một tiểu cung tỳ đi theo Thái hậu không nhịn được nhỏ giọng thì thầm:

"Cố tiểu thư... sợ không phải đã trúng tà?"

Tuệ Vân nghe được, lập tức lạnh mặt quát:

"Kéo xuống, vả miệng!"

"Nương nương tha mạng..."

Tiếng động này cuối cùng cũng kinh động Cố Oanh Oanh.

Nàng quay đầu, đôi mắt còn hơi ngơ ngác nhìn ra cửa, bắt gặp Chiêu Tuyên Thái hậu đang đứng đó, thần sắc nghiêm khắc.

"Ngươi đang làm gì?"

Thái hậu lạnh lùng hỏi.

Cố Oanh Oanh dịu dàng đáp:

"Oanh Oanh biết Cừu tiểu thiếu gia đến nay còn chưa khỏe lại, trong lòng tự trách khôn nguôi, đang cầu Bồ Tát phù hộ cho hắn sớm hồi phục, khỏe mạnh sống lâu."

Nàng không nói dối.

Vừa nãy nàng thật lòng khẩn cầu cho Cừu Úc khỏe mạnh.

Chỉ có tiểu công tử kia vui vẻ, mới có thể bớt đi oán hận đối với nàng, bớt đi oán hận, hắn sẽ không còn giống đời trước, chết cũng không buông tha nàng.

Chuyện đã làm sai không thể sửa, Oanh Oanh chỉ mong có thể cứu vãn đôi chút điều còn thay đổi được.

Ánh nến trong Phật đường lấp lánh, ánh vào đôi mắt nàng, sáng mà ấm áp, thành kính mà sạch sẽ.

Chiêu Tuyên Thái hậu ban đầu còn định nghiêm phạt, giờ lại cảm thấy tiểu nha đầu này dường như đã thực sự thay đổi.

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn, quỳ gối không chút hoảng loạn, Thái hậu trong lòng nguôi giận đi phần nào, chậm rãi nói:

"Đã có lòng như vậy, vậy thì sao thêm vài quyển kinh Phật cầu phúc cho Úc nhi."

Cố Oanh Oanh suýt chút nữa bật khóc.

Nàng từ nhỏ đã không thích học chữ, chữ viết ra khó coi như chó bò.

Nhưng nào dám trái ý Thái hậu?

Oanh Oanh chỉ có thể tự an ủi mình rằng: sao kinh thư cũng là rèn luyện tâm tính.

Chỉ là nàng không biết, nàng càng nghe lời ngoan ngoãn, Thái hậu lại càng không nỡ giáng thêm hình phạt nặng nề.

"Phanh!"

Cửa Phật đường lần nữa bị người từ bên ngoài đóng lại.

...

Khi Thái tử Triệu Thời đến tìm Cố Oanh Oanh, nàng đã ở Phật đường quá suốt bốn ngày.

Hai ngày đầu, nàng không ngừng nghĩ tới những chuyện kiếp trước.

Ngày thứ ba, khi đang sao kinh thư, nàng bất chợt ngây người trước tượng Phật.

Lần đầu tiên, nàng cảm thấy bình thản như vậy, lòng không còn vọng cầu, yên ổn đến kỳ lạ.

Tâm an tĩnh, người cũng sạch sẽ.

Tội nghiệt như mây khói tan đi khỏi thân nàng.

Đây là điều mà Cố Oanh Oanh trong lúc sao kinh Phật ngộ ra.

Thêm vào việc hệ thống kỳ lạ kia đột nhiên biến mất, trao cho nàng một cơ hội trọng sinh, nàng càng thấy phải sống một đời mới sạch sẽ, tốt đẹp hơn.

Làm người tốt, bước đầu tiên chính là, rời xa Khâm Dung, rời xa những mỹ nhân kiếp trước nàng từng đắm đuối si mê.

Chỉ tiếc đời trước nàng đã tạo quá nhiều nghiệp chướng, Phật tổ nếu không ghét bỏ nàng thì cũng muốn thử thách nàng.

Cuộc sống an nhiên ở Phật đường, rốt cuộc bị phá vỡ vào ngày thứ tư.

Cửa Phật đường khe khẽ mở ra, Triệu Thời vỗ vỗ vạt áo như đang phủi bụi vô hình, mỉm cười bước vào.

"Oanh Oanh muội muội."

Hắn cong môi cười, tiến đến sát bên nàng, hạ giọng thì thầm:

"Thuốc độc muội đưa cho ta nửa tháng trước, hôm qua ta rốt cuộc tìm được cơ hội, đã cho Khâm Dung ăn vào."

Cố Oanh Oanh: "????!!"

Đêm hôm sau, Thái tử Triệu Thời lại tìm đến Cố Oanh Oanh.

Phật đường ánh nến lay lắt, chiếu sáng cả căn phòng như ban ngày.

Cố Oanh Oanh vẫn đang sao kinh thư.

Nghe Triệu Thời mang đến tin tức động trời, trong lòng nàng nặng trĩu, nghiêng đầu, đôi mắt mờ mịt nhìn hắn: