Chương 23

Có đôi khi, càng yêu một người, lại càng hận người ấy.

Càng là đau lòng, bi hận khó nguôi, cũng càng là yêu thấu tận xương tận tủy.

"Phụ thân, Oanh Oanh biết sai rồi."

Lâu lắm rồi mới lại nghe phụ thân mình mắng một trận, Cố Oanh Oanh ngoan ngoãn quỳ trước Phật đường, cúi đầu nghe ông mắng xong mới dám cất tiếng.

Hai chữ "biết sai" này, nàng đã không nhớ rõ mình đã nói với bao nhiêu người, và nàng cũng biết, sau này còn phải nói với nhiều người hơn nữa.

"Ai... Đứa nhỏ này..."

Cố Minh Trí chỉ là miệng thì hung dữ mà thôi.

Nếu không, ông cũng đã chẳng chiều hư Cố Oanh Oanh đến mức vô pháp vô thiên thế này.

Vừa nghe Oanh Oanh nhận sai, Cố Minh Trí lập tức hạ hỏa, những lời trách mắng đến bên miệng cũng nuốt trở vào.

Thấy tiểu nha đầu nhà mình quỳ dưới đất, đáng thương hề hề, ông chỉ biết bất đắc dĩ thở dài.

"Thôi vậy!"

Dù sao cũng là đứa nhỏ được đặt trong tim mà yêu thương, Cố Minh Trí dịu giọng dặn dò:

"Những ngày tới, con cứ thành thật ở Phật đường suy nghĩ cho kỹ. Hoàng cung không giống như bên ngoài, nhất định phải nhớ kỹ, không được tùy tiện làm càn!"

Cố Oanh Oanh ngoan ngoãn gật đầu.

Thấy Cố Minh Trí xoay người muốn đi, nàng hơi do dự, rồi thấp giọng hỏi:

"Ca ca đã trở về chưa ạ?"

Từ sau khi trọng sinh đến nay, nàng còn chưa gặp lại Cố Lăng Tiêu.

Cố Minh Trí khoát tay, thuận miệng đáp:

"Ca ca con đi Vân Châu làm việc, nào có nhanh vậy đã trở lại."

Tuy biết hai huynh muội tình cảm từ nhỏ đã thân thiết, nhưng cứ nghĩ đến việc tiểu nha đầu nhà mình không thích ông, ngược lại lại thân cận nhi tử, trong lòng người làm phụ thân này không khỏi chua xót, nghẹn ngào.

Cố Oanh Oanh dù sao cũng đã sống hai đời, vừa liếc mắt đã nhìn ra tâm tình mất mát của phụ thân.

Thấy ông đã bước đến cửa, nàng vội vàng mềm giọng dặn dò:

"Phụ thân đừng quá vất vả, có bận đến mấy cũng phải nhớ ăn cơm đúng giờ."

"Biết rồi!"

Ngoài cửa vang lên một tiếng "phịch" khẽ khàng, Phật đường bị đóng lại.

Cố Oanh Oanh ngáp một cái buồn ngủ, đang định nằm xuống thì bỗng nghe bên ngoài truyền đến tiếng cười phóng khoáng của Cố Minh Trí.

Nàng không nhịn được, cũng khẽ bật cười.

Kiếp trước ánh mắt nàng thật chẳng ra sao, rõ ràng phụ thân đã đẹp chết đi được, vừa đẹp vừa đáng yêu thế kia, vậy mà trước đây lại chẳng hề biết quý trọng.

...

Cố Oanh Oanh liên tục bị giam trong Phật đường ba ngày.

Trong thời gian đó chỉ có một mình Tuệ Vân ra vào, đưa cơm nước hàng ngày. Thái hậu sớm đã hạ lệnh, không cho phép bất kỳ ai tới thăm nàng.

Cừu Úc thì sau khi Cố Oanh Oanh bị phạt ngày thứ hai mới tỉnh lại.

Tiểu công tử thân thể yếu ớt, lại vừa trúng độc vừa bị đói rét, đến giờ vẫn còn nằm liệt giường, chưa thể ngồi dậy.

Chiêu Tuyên Thái hậu biết được, lưng đau thêm tức giận.

Nghĩ tới nghĩ lui, lại càng cảm thấy chính mình khi ấy phạt còn quá nhẹ.

Có điều lời vàng ý ngọc đã xuất khẩu, giờ muốn đổi cũng đã không còn kịp nữa.

Tuệ Vân là tâm phúc bên cạnh Thái hậu.

Nàng biết rõ tâm tư của chủ tử nhưng không nói thẳng, chỉ nhẹ giọng đề nghị:

"Hôm nay là ngày thứ hai Cố tiểu thư tự kiểm điểm, không bằng nương nương đi xem nàng một chút?"

Giám sát Cố Oanh Oanh chỉ là cái cớ.

Ai cũng biết nàng trời sinh không an phận, Tuệ Vân chính là muốn để Thái hậu tận mắt thấy Cố Oanh Oanh lơ đễnh, rồi lấy đó làm cớ gia tăng trừng phạt.

Chờ đoàn người lặng lẽ tiến vào, đẩy cửa ra, trước mắt là một cảnh tượng hoàn toàn ngoài dự liệu.