Khâm Dung chậm rãi đặt bình thuốc lên bàn, động tác thong thả mà ưu nhã.
“Lại vứt bừa bãi rồi.”
Hắn rũ thấp hàng mi, đứng dậy.
Giống như chỉ trong một chớp mắt, khi Tuệ Vân ngước mắt lên lần nữa, Tam điện hạ đã trở về dáng vẻ ôn nhuận nho nhã như thường.
Môi mỏng cong lên một nụ cười nhàn nhạt, lúc bước ngang qua Tuệ Vân, thanh âm hắn lạnh nhạt truyền tới:
“Đem thuốc mang tới Phật đường.”
Cố Oanh Oanh trán bầm nặng, nếu không bôi thuốc thì ba năm ngày cũng khó lành.
“…”
Lúc nhận được bình thuốc từ tay Tuệ Vân, lòng Cố Oanh Oanh rối bời phức tạp.
Nhưng càng khiến nàng khó xử hơn là ánh mắt Tuệ Vân khi đó… mang theo dò xét, lại lẫn chút hoài nghi, cứ như thể đang nhìn một kẻ mắc bệnh kỳ lạ.
Sau đó không lâu, Cố Minh Trí cũng vội vàng chạy tới.
Thân là Lại Bộ Thượng Thư, vốn dĩ ông phải là người văn nhã trầm ổn, nhưng vì cưng chiều tiểu nữ nhi mà tính tình cũng theo đó trở nên nóng nảy.
Không ngờ cưng chiều quá mức, cuối cùng lại khiến nha đầu này gan lớn bằng trời, đến cả tiểu công tử phủ Cừu gia cũng dám trói!
“Ta đã thấy hôm ấy con lén lút lấm lét không yên lòng rồi! Trói một lúc còn chưa tính, con lại dám nhốt người ta ba ngày ba đêm!”
“Nếu lần này chuyện không bị làm lớn, lần sau con có phải còn định trói luôn cả hoàng tử hay không?!”
Theo lẽ thường, Lại Bộ Thượng Thư lẽ ra phải là người nhã nhặn, văn nhã đầy mình, học vấn uyên bác.
Thế nhưng Cố Minh Trí lại là một kẻ văn võ song toàn: tuổi trẻ từng làm thư đồng cho Võ Thành Đế, cũng từng ra chiến trường xông pha, làm đến chức tướng quân.
Có lẽ vì vậy, tính ông thẳng thắn nóng nảy, lời nói thô tục không kiêng dè, nhưng đồng thời lại cực kỳ cơ trí thận trọng, mưu lược sâu xa.
Cố Oanh Oanh từ trước đến nay chỉ thích kiểu mỹ nhân ôn nhu nũng nịu, hoặc là như Cố Hoàng hậu, loại mỹ nhân minh diễm quý khí. Lại như Cừu Úc, loại thanh tú gầy yếu cũng khiến nàng thương tiếc.
Nhưng thích nhất, vẫn là kiểu ôn nhã, tính tình dịu dàng như Khâm Dung, loại đại mỹ nhân khiến người ta vừa nhìn đã mềm lòng.
Trái lại, người nàng ghét nhất chính là kiểu thô lỗ như Cố Minh Trí, diện mạo đã không đẹp, tính tình lại thô tục.
Cũng bởi thế, kiếp trước Cố Oanh Oanh cực kỳ không thích Cố Minh Trí.
Đối với người phụ thân này, nàng lúc nào cũng qua loa cho có, chưa từng chủ động thân cận.
Nhưng phụ thân, rốt cuộc đã đối xử với nàng thế nào?
Một nam nhân cao lớn cường tráng như thế, lại có thể vì nàng mà quỳ phục trước mặt Khâm Dung, nghẹn ngào khẩn cầu:
"Ngàn sai vạn sai đều là do lão thần dạy dỗ không tốt, chỉ mong bệ hạ tha cho Oanh Oanh một mạng!"
Trong đại điện trang nghiêm xa hoa, những chiếc bình ngọc khắc kim long cao lớn dựng thành hàng dài dọc sườn điện.
Cố Minh Trí không biết, Cố Oanh Oanh lúc ấy đang lặng lẽ ngồi phía sau bình phong, từ khe hở hẹp hắt vào một vệt sáng yếu ớt, nàng che gương mặt sưng đỏ, trốn trong bóng tối lặng lẽ nhìn.
Nàng nhìn thấy một Cố Minh Trí đang run rẩy cầu xin vì nàng.
Nhưng khi ấy, nàng lại hoàn toàn không hiểu, rõ ràng nửa canh giờ trước, chính người ấy còn hung hăng cho nàng một cái tát, mắng nàng không tiếc lời.
Thế nào mới một chốc lại vì nàng mà quỳ gối, hèn mọn cầu xin như thế?
Vì sao chứ?
Còn có thể vì sao?
Chờ đến khi người thân bên cạnh nàng từng người một rời đi, Cố Oanh Oanh mới dần dần hiểu ra thế nào là yêu hận đan xen.