Chương 19

Từ ngày đó, Cố Hoàng hậu đã xem Cố Oanh Oanh như con ruột của mình và dành hết tình yêu thương. Nhưng đáng tiếc, Cố Oanh Oanh không thể đáp lại tình cảm ấy và cuối cùng đã khiến Cố Hoàng hậu phải chịu tổn thương và ra đi mãi mãi.

“Cô mẫu…”

Khi cảm nhận được bàn tay ấm áp của Cố Hoàng hậu, Cố Oanh Oanh nhìn bà ấy, khuôn mặt bất giác tràn đầy đau lòng muốn khóc.

Kiếp trước, nàng vốn là người tàn nhẫn, không có tình cảm, Cố Hoàng hậu đến chết vẫn không thể rời khỏi nàng, mà nàng lại không dành cho Cố Hoàng hậu dù chỉ một giọt nước mắt.

Giờ đây, cảm xúc đột ngột trào dâng trong lòng, Cố Oanh Oanh bỗng nhiên hiểu ra vì sao lúc ấy Khâm Dung lại cười và gọi nàng là "tiểu không lương tâm".

Nàng thực sự không có lương tâm mà.

“Oanh Oanh đừng khóc, là bị đánh đau sao?”

Cố Hoàng hậu nghĩ rằng Cố Oanh Oanh đang đau vì bị phạt.

Biết rõ nàng là một cô gái kiêu căng, trước nay ít khi khóc, Cố Hoàng hậu đau lòng vỗ về nàng, rồi nhẹ nhàng nói:

“Tuệ Vân cái tiện tì đó thật là tàn nhẫn, thật sự cho rằng có Thái hậu chống lưng, bổn cung không dám phạt nàng ta sao?”

Cố Hoàng hậu tuy yêu thương Cố Oanh Oanh, nhưng bà ấy cũng hiểu rõ, mình có thể ngồi vững trên vị trí Hoàng hậu nhiều năm như vậy không phải nhờ vào sự dịu dàng mà là sự tàn nhẫn và bản lĩnh của mình. Bà ấy kéo tay Cố Oanh Oanh, thì thầm:

“Yên tâm, cô mẫu sẽ tìm cơ hội xử lý cái tiện tì đó!”

Thật ra, Cố Oanh Oanh bị đánh không đau lắm, nàng biết Cố Hoàng hậu hiểu lầm, vội vàng lắc đầu giải thích:

“Cô mẫu đừng lo, Oanh Oanh không đau, chỉ là quá nhớ ngài thôi.”

Sau nhiều năm xa cách, gặp lại người thân đã khuất, Cố Oanh Oanh phát hiện ra mình thực sự rất nhớ bà.

Chưa bao giờ Cố Oanh Oanh nói những lời ngọt ngào như vậy, khiến Cố Hoàng hậu không kịp phản ứng. Trong chớp mắt, nàng vừa vui sướиɠ vừa không biết nói sao cho phải, cuối cùng cười khẽ rồi nhẹ nhàng véo khuôn mặt Cố Oanh Oanh:

“Nếu nhớ cô mẫu, vậy ở lại trong cung mấy ngày với cô mẫu nhé.”

Mặc dù biết rõ Cố Oanh Oanh thích Khâm Dung, nhưng bà ấy lại liếc nhìn nam nhân vừa bước vào, nhỏ giọng trêu đùa:

“Đến lúc đó, con cũng có cơ hội quấn lấy Tam ca ca con rồi.”

Cố Oanh Oanh cảm thấy như bị kim đâm vào người, đột nhiên tỉnh táo lại.

“Không…” Câu nàng vừa cự tuyệt, nhưng chưa kịp nói hết lời, Cố Hoàng hậu đã vẫy tay với Khâm Dung.

Cố Hoàng hậu đem thuốc mỡ đặt lên bàn rồi nhẹ nhàng nói:

“Bổn cung còn có việc gấp phải xử lý, Oanh Oanh bị thương ở tay, làm phiền Dung nhi giúp một tay.”

Cố Oanh Oanh không còn cơ hội phản kháng, tay nàng đã bị Cố Hoàng hậu đặt vào lòng bàn tay của Khâm Dung.

Tay Khâm Dung rất lớn, lại vô cùng ấm áp. Trước kia, mỗi lần bị hắn nắm tay, trong lòng Cố Oanh Oanh lại ngọt ngào như mật, cảm thấy an toàn hơn bất kỳ lúc nào.

Nhưng giờ đây, tay nàng lại bị hắn nắm lấy, cảm giác rợn tóc gáy ấy, nàng có cố cũng không xua đi được.

Trong đầu Cố Oanh Oanh lúc này chỉ toàn hình ảnh bàn tay Khâm Dung đan chặt lấy tay mình. Lòng bàn tay nam nhân ấy, ấm áp thẩm thấu vào nhiệt độ lạnh lẽo trên cơ thể nàng, nhẹ nhàng ma sát lên làn da yếu ớt. Đúng lúc ngón tay nàng mềm nhũn, vô lực nhất, người nam nhân kia lại vặn nhẹ cổ tay nàng, thở dài nói:

“Chỉ trách Oanh Oanh ngốc, luôn làm người ta phải tìm cách trừng phạt.”

Bàn tay mà Khâm Dung đang nắm chính là tay phải của Cố Oanh Oanh, bàn tay từng bị hắn bẻ gãy hai lần.