Đỗ Ninh Tu mặt không thay đổi, lạnh lùng nói: "Hắn diễn xuất hay không đâu liên quan tới ta."
Tổng đạo diễn lẩm bẩm: "Ừ… thế thì…"
Trong lòng tự chế nhạo, liệu có phải vì việc diễn xuất hay sao nhỉ?
Đỗ Ninh Tu khúc khích cười, "Chính chủ yếu là hắn đẹp trai."
Tổng đạo diễn bật cười: "…Anh đang đùa tôi à."
Đỗ Ninh Tu cười ngày càng dịu dàng, "Đặc biệt là dáng mặt nghiêng, thật sự đẹp."
Tổng đạo diễn: “……”
" ông chủ Đỗ, tôi có một người bạn chuyên gia về mắt, nếu ông muốn tôi giới thiệu cho ông làm quen thì sao?"
Tổng đạo diễn cảm thấy đề tài này nghe hơi phiền phức, liền ép buộc chuyển hướng: "Dù sao ông cũng yên tâm, tôi thậm chí đã lo cho hắn tìm được người đóng thế – còn có góc nghiêng giống hắn tới 90%, cho đến khi ống kính quét qua cũng khó mà phân biệt được thật hay giả. Các pha võ đấm quay ra thì đặc biệt ấn tượng, Ờ… ý tôi là, đặc biệt đẹp trai!"
Nụ cười của Đỗ Ninh Tu bỗng dừng lại, khuôn mặt như bị định dạng lại, lập tức trở nên lạnh lẽo như băng,"…90% giống sao?"
Tổng đạo diễn bất ngờ trước tốc độ "biến mặt" của hắn, liền thận trọng đáp:"À… cái này… là cảnh đánh đấm, lo cho Quý Niệm không bị thương nên tôi đã tìm cho hắn một người đóng thế khá giống ấy..."
Đỗ Ninh Tu nhai từng chữ “đóng thế”, ngậm ngùi ngắt lời:"…Đóng thế? Thật sự giống bao nhiêu?"
Tổng đạo diễn cảm thấy không khí có chút kỳ quặc, do dự nói:"Chỉ là… thật sự khá giống, nhìn từ bên cạnh thì hầu như như một người vậy..."
Tổng đạo diễn còn rõ ràng chứng kiến những đường nét bờ môi của Đỗ Ninh Tu co lại liên hồi vài lần, cả cổ họng cũng run rẩy theo, rồi chậm rãi hỏi:"Tên hắn gọi là gì?"
Đỗ Ninh Tu lúng túng,"…À?"
Tiếp đến, hắn khẳng khái:"Đóng thế, tên đó gọi là gì?"
Tổng đạo diễn bối rối đáp:"Cái này… tôi cũng không để tâm đến, tôi sẽ đi hỏi trợ lý ngay..."
Đỗ Ninh Tu cắt ngang: "Đi hỏi ngay."
Tổng đạo diễn vốn đã bối rối, Đỗ Ninh Tu lại một chữ một chữ ra lệnh:"Đi."
Không còn dám chần chừ, Tổng đạo diễn lập tức quay đầu gọi tên trợ lý, kéo người ấy đến gấp gáp.
Trợ lý hỏi: "Ngài muốn hỏi tên người đánh võ kia à ?"
Ngay khi nghe hai chữ “Đánh võ”, mắt Đỗ Ninh Tu chợt giật lên, khuôn mặt hắn bỗng trắng bệch thêm một tí.“Để tôi nhớ xem, có vẻ tên hắn là…”
Trợ lý mặt đầy bối rối, cố gắng nhớ lại:“Là gọi… gọi là gì nhỉ… cái gì Đàm, phải không? …Đàm… à đúng rồi! Đàm Kiêu! Ừ, đúng, tên hắn là Đàm Kiêu!”
Tổng đạo diễn thở phào nhẹ nhõm, lập tức quay sang thông báo bằng tiếng Trung:“Hắn tên là Đàm Kiêu, ha ha ha, Đàm Kiêu ha!”
Nhưng người đối diện trước mặt hắn chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào, toàn thân như đột nhiên bị đông cứng, đôi mắt đen thẳm chớp không lóe lên chút ánh gì, như thể cái nhìn ấy đã tan biến.
……
Đàm Kiêu khó nhọc mới về đến nhà, liền chạy vào phòng tắm xả một hồi nước nóng cho ấm người. Chỉ khi đó cậu mới cảm thấy thân mình dần ấm lại. Đồng Phi đã ngủ từ lâu, sau khi rửa xong Đàm Kiêu mới thở phào nhẹ nhõm, nghĩ trong lòng rằng chuyện tối nay nếu để cậu ấy biết, chắc chắn lại chịu một hồi la mắng không hết.
Đồng Phi nói rằng làm vậy cho cậu tốt, Đàm Kiêu hiểu và cũng biết ơn, nhưng dù hiểu thấu mọi thứ, cậu vẫn không thể dứt được ý muốn được tiến lại gần người đó, như… như hồi trước.
Khi cơ thể cảm thấy bớt mát, Đàm Kiêu tiện tay lấy ra một gói bào làn căn từ tủ, pha một gói và uống từ từ từng ngụm. Đó là cách mẹ cậu đã dạy từ khi cậu còn nhỏ, nói rằng lúc cảm cúm chỉ cần uống liền là khỏi, đừng để kéo dài thành cơn bệnh thật đáng khổ nữa.
Cậu nhớ rất rõ rằng, cách đây không lâu, cậu cũng từng nói câu này với người đó, khi người ấy còn là thiếu niên, lúc nào cũng là những vết thương đầy trên gương mặt, hay ốm yếu từng ngày, khiến cậu thương yêu không tả xiết.
‘Chỉ cần uống một gói là ổn… Ồ, chẳng đắng chút nào, lớn rồi còn sợ đắng sao,’ lúc ấy cậu đã cười nhẹ, vươn tay vuốt ve mái tóc của cậu bé, rúc vào giụng vài lời an ủi,
‘Thêm cho cậu một thìa mật ong nhé? Nghe lời, uống xong sẽ không cảm cúm được, không thì ướt như thế này, cậu lại lại ốm nữa…’