Đỗ Ninh Tu nghe đến ba chữ “hội chợ triển lãm” thì như có chút ấn tượng, trong đầu lập tức hiện lên dáng hình của người kia, tâm tư thoáng khựng lại trong chốc lát.
Tối hôm tiệc rượu sau triển lãm, Quý Niệm lần lượt tới từng bàn chào hỏi, lúc đó nghiêng mặt về phía mình, miệng cười tươi như gió xuân.
Đỗ Ninh Tu im lặng một hồi, rồi lại chậm rãi nhắm mắt, khẽ nói:"Được, đi xem một chút đi."
Lần thứ ba bị Hùng Thiên Lâm ném thẳng xuống hồ, cuối cùng Đàm Kiêu cũng không chống đỡ nổi nữa, giơ tay ra hiệu với phó đạo diễn xin nghỉ ngơi một lát.
Phó đạo diễn có vẻ không kiên nhẫn, vừa gọi tổ đạo cụ chỉnh lại bối cảnh, vừa cau mày nói với Đàm Kiêu – lúc này vẫn đang ho sặc sụa không ngừng: "Hôm nay cậu làm sao thế hả? Mới sặc có tí nước mà đã không chịu nổi rồi à?"
Đàm Kiêu vừa ho vừa gắng sức nói xin lỗi: "Xin lỗi, tôi nghỉ chút thôi, sẽ ổn ngay..."
Hùng Thiên Lâm khoanh tay đứng cách đó không xa, cười khẩy: "Đạo diễn Nghiêm, tôi nói với ông từ trước rồi, thằng nhóc này chịu đòn kém lắm, chỉ có cái mặt hơi giống Quý Niệm thôi. Nếu không thì cái dáng yếu như trẻ sơ sinh thế này, làm gì mà đòi đóng thế đánh đấm, đến làm mẫu khỏa thân còn chẳng ai muốn!"
Mấy người đang dọn đạo cụ bên cạnh cũng hùa nhau cười ầm lên.
Đàm Kiêu khựng lại trong chốc lát, im lặng chịu đựng cơn ho, không nói thêm lời nào.
Hùng Thiên Lâm chĩa mũi dùi vào cậu cũng không phải chuyện một hai ngày. Đàm Kiêu không phải thánh nhân, trong lòng cũng giận lắm, nhưng cậu không muốn gây chuyện, nên luôn gắng sức nhẫn nhịn. Ban đầu vai nam chính bộ phim này vốn là của Hùng Thiên Lâm, nhưng Quý Niệm đột ngột chen ngang, cướp mất vai diễn. Hắn tất nhiên ôm hận trong lòng, song ai cũng biết Quý Niệm là người của Đỗ Ninh Tu, Hùng Thiên Lâm không dám động vào anh ta, đành đem hết bực bội trút lên người Đàm Kiêu.
Đàm Kiêu không muốn so đo với hắn, chuyện gì nhịn được thì nhịn. Trong lòng cậu vẫn có một niềm tin ăn sâu bén rễ, người khác đối xử thế nào, cậu đều chẳng muốn để tâm.
Phó đạo diễn không cho cậu nghỉ ngơi bao lâu, rất nhanh đã giục quay lại làm việc.
Tối nay Hùng Thiên Lâm quả thật có phần quá đáng. Cảnh quay vốn dĩ chỉ là một cú đẩy đơn giản xuống hồ, vậy mà lần nào hắn cũng cố tình túm lấy tay Đàm Kiêu, cả người quật ngang ném xuống nước. Mấy lần bị quăng thẳng vào hồ khiến tai Đàm Kiêu ong ong không dứt, cơ thể cũng ngày một lạnh cứng, đến cuối cùng bị giày vò đến mức sắc mặt trắng bệch, ngay cả động tác đơn giản như vịn vào mép hồ leo lên cũng trở nên chậm chạp nặng nề.
Quý Niệm ung dung ngồi trong chiếc lều nhỏ của mình, tay ôm túi sưởi, từ xa nhàn nhã nhìn sang, cười nói: "Hùng Thiên Lâm đúng là nhỏ mọn, đi hành một diễn viên đóng thế thì có gì hay ho chứ, làm vậy để ai xem đây?"
Trợ lý của Quý Niệm cũng cười hùa theo: "Anh ta cũng chỉ có bản lĩnh đến thế, cứ để anh ta phát tiết đi. Mình lặng lẽ tung chút tin ra ngoài, cuối cùng chịu thiệt còn chẳng phải là anh ta sao?"
Quý Niệm và Hùng Thiên Lâm đều là những tiểu sinh mới nổi trong hai năm gần đây, thường xuyên tranh giành vai chính trong các dự án hay. Ai ngờ Quý Niệm bất ngờ bám được “cây đại thụ vàng” là Đỗ Ninh Tu, từ đó địa vị vượt mặt Hùng Thiên Lâm, khiến đối phương canh cánh trong lòng.
Quý Niệm khẽ cười, giọng lười nhác: "Không phải anh ta vẫn chê tôi nhan sắc tầm thường sao? Nhưng mà đẹp trai thì có ích gì? Cuối cùng cũng chỉ dám trút giận lên một diễn viên đóng thế còn bình thường hơn cả mình — thật là chẳng có chí khí."
Ánh mắt hắn lướt qua diễn viên đóng thế bị quật xuống nước lần thứ n, khi bò lên bờ môi đã tím tái vì lạnh, chỉ thấy buồn cười, khẽ nhắm mắt lại, nói thêm một câu: "Xem ra phó đạo diễn thật là ‘cưng’ cậu ta nhỉ, dành hẳn một tiếng đồng hồ để chơi cho đã, đúng là khiến người ta cảm động ghê."