Bên ngoài đồn rằng có kẻ nhìn Đỗ Ninh Tu không vừa mắt, từng tính thuê sát thủ trừ khử hắn. Địa điểm ám sát cũng đã chọn xong, chính là khu đất đắt nhất Bắc Kinh, chắc chắn là của nhà họ Đỗ. Nhưng đến giờ hắn vẫn sống nhăn răng, có lẽ vì kính trong nhà toàn loại đắt nhất thế giới, đến mức đạn bắn cũng chẳng xuyên qua nổi...
Nói tóm lại, hắn là một kẻ điên rồ, lại còn sở hữu khuôn mặt yêu nghiệt đủ sức mê hoặc chúng sinh.
Thế nên chuyện Đàm Kiêu thích hắn, Đồng Phi hoàn toàn hiểu. Nhưng hiểu không có nghĩa là đồng tình.
Người như hắn, vừa có tiền vừa có sắc, tính cách lại quái đản khó tả, chín mươi chín phần trăm những kẻ dám thích hắn đều thuộc hạng tinh anh của giới tài chính. Vệ tinh xoay quanh hắn không ngớt, làm gì có chỗ cho một nhân vật vô danh như Đàm Kiêu chứ?
Chuyện này đúng là hoang đường, đến cóc ghẻ cũng phải cười mỉa.
Đồng Phi trợn trắng mắt nhìn cái tủ đầy tạp chí tài chính, nghĩ đến chuyện Đàm Kiêu như bị trúng tà, mê mẩn người đàn ông thuộc về một thế giới khác, liều mạng chui vào đoàn làm phim chịu đấm chịu đá, chỉ để chờ có cơ hội được gặp hắn một lần.
Ngu xuẩn đến mức này, Đồng Phi cũng phải bái phục Đàm Kiêu.
“Cuộc họp công ty thường niên diễn ra vào mười giờ sáng mai, ngài sẽ phát biểu với tư cách là đại diện ngành, hai giờ chiều có cuộc hẹn với Tổng giám đốc Lạc để bàn chuyện hợp tác liên ngành, dự kiến kéo dài khoảng hai đến ba tiếng, địa điểm là khách sạn Bắc Kinh, bảy giờ tối có hẹn với Tổng giám đốc An ở Nhạc Lộc Hương, đây là thời gian riêng tư, tôi sẽ từ chối mọi cuộc gọi, ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi. Còn khách sạn tối mai cũng đã sắp xếp xong, ở khách sạn B mới khai trương, do phòng tổng thống hết rồi nên tôi đã đặt một phòng riêng...”
Lời còn chưa dứt, một giọng nam lười biếng đã cắt ngang: “Hết rồi?”
Trợ lý lau mồ hôi, lúng túng đáp: “Thật sự hết rồi ạ. Khách sạn B mới khai trương, tất cả những nhân vật có máu mặt ở Bắc Kinh đều tranh nhau đặt phòng, phòng tổng thống đã hết ngay lập tức...”
Đỗ Ninh Tu cợt nhả dựa vào ghế sau chiếc Bentley được đặt làm riêng, hai tay khoanh trước ngực, ngón tay gõ nhẹ theo tiết tấu, giọng điệu chậm rãi: “Vậy à? Nghĩa là cậu đặt sau?”
Trợ lý càng lau, mồ hôi càng túa ra nhiều hơn, tim nhỏ sắp bị khí lạnh trên người ông chủ làm cho đóng băng, khổ sở giải thích: “Tôi thật sự đã thông báo ngay khi bọn họ vừa khai trương, nhưng phòng tổng thống đã bị đặt hết từ trước đó rồi...”
Đỗ Ninh Tu không lộ ra chút cảm xúc nào, khuôn mặt giống như tượng, vừa trắng nõn vừa nhẵn nhụi, nhưng lại lạnh lẽo cứng rắn. Giọng hắn đều đều như một cỗ máy: “Bvlgari khai trương, cậu lại để tôi ở phòng hạng hai? Mặt mũi của tôi để ở đâu? Để tôi mất mặt, cậu gánh nổi không?”