Khi Đàm Kiêu được cởi bỏ quần áo của mình, anh không thể không đỏ mặt. Biểu cảm của người đàn ông quá bình tĩnh và không một chút thể hiện nét mặt. Đàm Kiêu không thể nhìn thấu nỗi lòng của mình, và anh không biết anh sẽ đối xử với bản thân như thế nào. Cho đến khi anh ta được đưa đến điểm mà chỉ còn một chiếc đồ lót, Đàm Kiêu cuối cùng cũng không nhịn được, nhắm mắt lại và không dám nhìn anh ta nữa.
Một bàn tay từ từ che đi cơ thể anh ta và vuốt nó từng đường dọc theo da. Đàm Kiêu đã run rẩy khắp nơi khi anh chạm vào nó. Anh ta cố gắng hết sức để nuốt những tiếng rêи ɾỉ trong miệng, cố gắng hết sức để kiểm soát phản ứng của cơ thể. Đỗ Ninh Tu không nói, nhưng chỉ dò dẫm một vài nơi quanh eo anh một lúc, rồi đứng dậy, đẩy anh đến giường và xoay người bao vây lấy.
Đàm Kiêu nuốt nước bọt và nằm trên giường mà không di chuyển. Người đàn ông đứng sau anh ta đặt ngực lên da, cằm vào vai anh ta và ngón tay vuốt ve cánh tay anh ta một lần nữa, rồi anh ta ném và quay sang đầu ngón tay, rồi kẹp bằng mười ngón tay.
Đàm Kiêu đã bị anh ta ép xuống và hai tay anh ta bị siết chặt. Mặc dù anh ấy rất lo lắng, anh ấy vẫn nhận thấy có gì đó không ổn. Anh tập trung sự can đảm để mở mắt ra và nhìn lại cẩn thận.
Đỗ Ninh Tu nhắm mắt, như thể anh ta đang đàn áp một cái gì đó. Đàm Kiêu đã im lặng trong một thời gian dài và không nói gì Đỗ Ninh Tu đợi trong phút chốc giọng điệu rất chậm, "Tại sao có rất nhiều chấn thương trên cơ thể anh vậy?"
"Ở đây, cũng có ở đây ..." "Tôi đã không thấy nó trước đây, tôi đã từng thấy nó rất sạch sẽ ... anh đã làm gì trong nhiều năm qua? Làm thế nào có thể có rất nhiều chấn thương như vậy ..." Đàm Kiêu trầm mặc một lúc và không trả lời, Đỗ Ninh Tu đợi một lúc, mở mắt ra và nhìn vào những vết sẹo khắp cơ thể mình. Một làn sóng dưới dòng quét qua đôi mắt đen của anh ta, và đôi mắt anh ta dần đỏ lên.
Anh ta che đậy lại và ôm người trong vòng tay từng chút một, giống như nhiều năm trước khi người này ôm anh ta vào vòng tay.
"Từ giờ trở đi, tôi sẽ không để anh nhận được thêm bất kỳ vết thương nào."
"Đàm Kiêu" Đỗ Ninh Tu cúi đầu xuống, đặt trán sau gáy và thì thầm, "Tôi nhớ anh rất nhiều trong những năm qua."
Đàm Kiêu nhìn thẳng vào nước hồ bơi suối nước nóng sương mù cách đó không xa, mà không nói một lời, nhưng từ từ nhắm mắt và vùi đầu vào gối.
anh ta không biết khi nào mình ngủ thϊếp đi, nhưng anh ta chỉ nhớ rằng lưng anh ta gần với nhịp tim ấm áp của người đàn ông, và được một nơi quý giá. Cảm giác mất bình yên và ấm áp lâu dài giống như một giấc mơ.
Sáng hôm sau, Đàm Kiêu mở mắt ra, vừa nhìn đã thấy Đỗ Ninh Tu đang nghiêng mặt đón ánh bình minh. Người đàn ông ấy vốn dĩ đã rất tuấn tú, giờ được ánh sáng ban mai phủ lên, chẳng khác nào được thêm một lớp bộ lọc ánh sáng mềm, đẹp đến mức có chút quá đáng.
Đàm Kiêu nhìn đến ngẩn ngơ, ánh mắt lượn qua từng đường nét mày ngài, sống mũi cao thẳng, mãi đến khi đôi môi mỏng khẽ mở ra, nhàn nhạt thốt một câu: “Tôi đẹp lắm à?”
Đàm Kiêu giật nảy mình, vành tai lập tức đỏ ửng, vội vàng cúi đầu né tránh.
Đỗ Ninh Tu mở mắt ra, đưa tay xoa xoa vành tai cậu, vẻ mặt nghiêm túc: “Ngại gì chứ, Tôi biết mình rất đẹp mà.”
Đàm Kiêu: “…”