Ánh mắt Đỗ Ninh Tu bỗng ánh lên tia châm chọc, giọng nói cũng lạnh băng như giá rét giữa mùa đông: “Tôi là cái gì của anh mà anh phải nuôi tôi đi học? Ngay cả ông bà tôi còn chẳng cần tôi, mà anh thì tốt quá nhỉ, hết cho cái này lại cho cái kia, coi tôi là con chó hoang anh nhặt về nuôi chắc?”
Đàm Kiêu ngây người nhìn cậu, bị những lời đó làm cho cứng họng, vô thức buông lỏng vòng tay. Ánh sáng trong mắt Đỗ Ninh Tu chợt loé lên, như cũng nhận ra mình đã nói quá nặng, nhưng vẫn cứng cổ, siết chặt nắm tay, đứng yên bất động.
Dáng vẻ ấy, như một con thú nhỏ bị dồn vào ngõ cụt trong nỗi bi thương, không còn chỗ trốn, đến cả tiếng rêи ɾỉ cũng chẳng còn, chỉ còn lại tuyệt vọng tự hủy tự vứt bỏ.
Đàm Kiêu dần dần tỉnh lại, không trách cậu, trái lại còn đưa tay ra, chậm rãi ôm lấy đứa trẻ toàn thân lạnh ngắt ấy vào lòng.
“Đừng sợ.”
Hắn khẽ nói bên tai cậu, giọng dỗ dành dịu dàng như gió thoảng, “Bọn họ khsông cần em, không sao cả… anh cần em.”
Hắn ôm chặt đứa trẻ đang khẽ run rẩy trong lòng, nghiêng đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lêи đỉиɦ đầu cậu. “Anh thề, anh sẽ không bỏ em, vĩnh viễn cũng sẽ không bỏ rơi em… cho nên, đừng sợ, hãy tin anh, được không?”
Đàm Kiêu đã từng nhiều lần thấy cậu bé ấy đầy mình máu me, nhưng chưa từng một lần thấy cậu rơi lệ.
Chỉ duy nhất lần này, hắn cảm nhận được đôi mắt cậu tựa như đang ươn ướt, tựa như nước mắt muốn rơi mà vẫn cố kìm nén.
Hắn muốn ngẩng đầu lên nhìn, nhưng cậu lại ghì chặt vai hắn, cơ thể run rẩy dữ dội, mà không phát ra lấy một tiếng nấc.
Khi ấy, Đàm Kiêu đã nghĩ…
Hắn muốn cả đời bảo vệ lấy cậu, bất kể sau này cậu có học hành giỏi giang hay không, có xuất sắc hay không, cũng đều chẳng quan trọng.
Thế nhưng cho đến tận cuối cùng, hắn vẫn chưa từng thấy nụ cười nào trên khuôn mặt cậu,
Mà lời hứa năm xưa hắn từng nói ra, rốt cuộc cũng là một lần thất hứa.
“Tiền học anh đưa tôi năm đó, một nửa tôi lấy đi thuê một cửa tiệm nhỏ, bắt đầu buôn bán chút đỉnh.
Về sau làm ăn ngày càng khá, rồi mới có được hôm nay,”
Đỗ Ninh Tu từng chữ từng chữ chậm rãi nói ra, cuối cùng nâng tay, mười ngón tay đan chặt vào tay hắn.
“Hồi đó tôi đã nói rồi, số tiền đó coi như anh cho tôi mượn, sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả.
Chỉ là đã chậm mất mười năm, sớm chẳng còn cách nào trả hết.
Vậy nên… tôi nghĩ, sau này mỗi ngày đều trả anh một ít tiền lãi, mỗi ngày một chút, trả cho đến hết cả đời, được không?”
Đàm Kiêu luôn có cảm giác như mình đang nằm mơ.
Dù khi xưa là lúc hắn thương cậu nhất, cậu cũng chưa từng nói với hắn những lời như thế.
Đỗ Ninh Tu trước mắt xa lạ đến nỗi khiến hắn luống cuống, càng khiến tim hắn hoảng loạn.
Cả trái tim như bị câu “được không” ấy đánh trúng đến tan tành, đến mức hắn chẳng thể thốt lên nổi lấy một lời đáp lại.
Đỗ Ninh Tu lặng lẽ nhìn đôi mắt đang run rẩy mãnh liệt kia, im lặng rất lâu, rồi mới chậm rãi thở ra một hơi,nắm tay hắn, cùng bước vào phòng ngủ.
Khoảnh khắc ấy, Đàm Kiêu đã nghĩ—Cho dù lời Đỗ Ninh Tu nói đều là dỗ dành hắn, Cho dù lát nữa cậu có mặc kệ cảm xúc mà tuỳ tiện trêu đùa hắn thế nào,Thì cũng chẳng sao cả.
Chỉ cần được nghe một câu "cả đời" từ miệng cậu,Hắn… đã chẳng còn điều gì nuối tiếc nữa rồi.