Cậu bước lại gần vài bước, mỉm cười nói:
“Giờ anh thực sự rất có tiền đồ, mấy năm nay tôi luôn cảm thấy tự hào về anh.”
Cái cằm đang ngẩng cao của Đỗ Ninh Tu khẽ hạ xuống một chút, lặng lẽ nhìn cậu.
Ánh mắt ấy khiến Đàm Kiêu có hơi ngượng ngùng, nhưng cậu vẫn cố gắng đem những lời bao năm nay giấu trong lòng, chậm rãi nói ra:
“Khởi nghiệp chắc vất vả lắm phải không? Bao nhiêu năm nay cứ một mình như thế, có phải rất mệt không? Tôi đọc báo thấy có lần anh làm việc đến kiệt sức phải nhập viện, có thật không? Bây giờ đã đỡ hơn chưa? Dạ dày của anh…”
“Là thật.” Giọng Đỗ Ninh Tu không lớn, thậm chí có thể nói là dịu dàng. “Mấy năm nay… nói thật là, rất mệt.”
Tim Đàm Kiêu chợt nhói lên, cậu muốn đưa tay ôm hắn một cái, nhưng cuối cùng vẫn cố nén lại được.
“Nhưng mà… sau này sẽ không mệt nữa, cũng không còn một mình nữa.”
Đàm Kiêu khựng lại, không dám tự tiện suy đoán ý nghĩa trong câu nói ấy. Đỗ Ninh Tu lại chậm rãi mở lời: “Thật ra, trước giờ cũng không tính là một mình. Những thứ tôi có ngày hôm nay… từ lâu đã có một người chủ khác rồi.”
Ánh mắt và giọng điệu của người đàn ông đều rõ ràng nói với cậu, người chủ đó là ai.
Đàm Kiêu bị ánh nhìn dịu dàng ấy làm cho choáng váng, hồi lâu mới gượng cười khẽ khàng bật ra một tiếng: “Anh… anh cũng biết cách dỗ người ta ghê ha…”
“tôi không dỗ anh.” Đỗ Ninh Tu nhìn thẳng vào cậu, giọng nói nghiêm túc đến mức khiến tim người ta run lên. “tôi nói thật.”
“……”
Đỗ Ninh Tu tiến lại gần một bước, từng chữ, từng chữ nói ra:
“Nếu không có khoản tiền của anh năm đó, sẽ không có tôi của ngày hôm nay. Là anh đã cho tôi hy vọng, cho tôi tất cả. Tôi vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.”
Đàm Kiêu sững người, đến khi nghe thấy ba chữ “khoản tiền đó”, phải ngẩn ra mất năm giây mới sực tỉnh.
Chuyện đó… gần như đã là chuyện của mười năm trước.
Khi ấy, Đỗ Ninh Tu luôn học giỏi, đầu óc thông minh, Đàm Kiêu từ sớm đã tự hào về cậu, hễ gặp ai cũng khoe em trai mình lại được điểm tuyệt đối, lại đứng đầu toàn khối, chỉ hận không thể làm một tấm cờ thưởng treo lủng lẳng trước cửa nhà khoe với thiên hạ mỗi ngày. Mà Đỗ Ninh Tu cũng không khiến cậu thất vọng, với thành tích thủ khoa toàn tỉnh, đậu vào trường cấp ba trọng điểm của tỉnh.
Đêm biết được kết quả, Đàm Kiêu lập tức chạy đến nhà cậu, mừng rỡ đến mức ôm bổng cả người lên, suýt nữa còn hôn lên má vì quá phấn khích.
Hôm đó, lần đầu tiên Đỗ Ninh Tu không hất tay hắn ra, để mặc hắn hưng phấn mà lải nhải nửa ngày, rồi mới yên tĩnh nói một câu: “Chỉ là muốn nói với anh một tiếng, tôi thi cũng tạm ổn, nhưng tôi không định học tiếp.”
Cảm xúc phấn khích của Đàm Kiêu lập tức khựng lại, sững sờ mất một lúc lâu mới luống cuống hỏi: “Không học nữa?! Tại sao không học?!”
Đỗ Ninh Tu nhìn hắn, như thể buồn cười, không nói gì, chỉ cười mỉa.
Đàm Kiêu mờ mịt một hồi, bỗng chốc hiểu ra, ngẩng đầu nhìn quanh căn nhà đơn sơ vắng vẻ của cậu, lại chạy vào bếp lật tung chiếc tủ trống trơn, đứng lặng hồi lâu, rồi chầm chậm quay lại, quỳ một gối ngồi xuống trước mặt cậu, do dự giây lát, khẽ ôm cậu vào lòng.
“Ninh Tu.”
Đàm Kiêu ngừng một chút, nhìn cậu thiếu niên lần đầu ngoan ngoãn để hắn ôm trong ngực, dịu dàng nói: “Chuyện tiền bạc em đừng lo, anh lo cho em, em chỉ cần yên tâm học hành là được…”