Người kia nhìn anh hồi lâu, rốt cuộc nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ ngoắc một cái.
Gần như dồn hết sức lực, anh mới có thể nâng đôi chân cứng đờ bước vào trong xe.
Trong xe, yên lặng đến mức năm phút trôi qua cũng không có lấy một âm thanh.
Xe đã chạy một quãng khá xa, Đỗ Ninh Tu không nói gì, Đàm Kiêu càng không dám lên tiếng, ngồi khúm núm, cứng ngắc đến không dám nhúc nhích.
Cho đến khi người bên cạnh bỗng khẽ cử động, chậm rãi nghiêng về phía anh một chút…
Đàm Kiêu cảm giác như mạch máu toàn thân sắp nổ tung, căng thẳng mà xoa tay một cái, chẳng rõ mình có nên khẽ khàng né ra một chút không. Nhưng còn chưa kịp nhúc nhích, bờ vai bỗng trĩu xuống — Đỗ Ninh Tu nghiêng người tựa lên người anh, đầu gối lên vai anh, nhẹ nhàng cọ một cái.
L*иg ngực như có núi lửa đột ngột phun trào, đỉnh đầu như muốn bốc khói. Mà kẻ đầu sỏ gây nên chuyện lại ung dung tựa vai anh, giọng nói trầm thấp từ bên tai rót xuống chậm rãi: “Cả ngày bận rộn, mệt quá rồi, cho tôi dựa một lúc.”
Giọng nói ấy dừng lại một nhịp, lại nhẹ nhàng hỏi: “Được không?”
Toàn thân Đàm Kiêu tê dại như bị điện giật từ chân tóc tới đầu ngón chân, đần mặt nói lắp: “Đ... được, được mà…”
Đỗ Ninh Tu nghiêng người dựa vào, Đàm Kiêu không nhìn được sắc mặt anh, chỉ biết giọng nói run run của mình chắc chắn nghe rất mất mặt, hai vành tai nóng bừng lên đỏ ửng, ngượng ngập mà lại xoa tay lần nữa. Còn chưa kịp bình ổn lại, bàn tay kia lại nhẹ nhàng đặt lên đầu gối anh, giọng nói khẽ khàng vang lên: “Hơi lạnh.”
“…Ơ, hả?”
Đỗ Ninh Tu dùng mu bàn tay cọ cọ đầu gối anh, chậm rãi nói: “Tay lạnh, hơi lạnh.”
Không cần nghĩ ngợi, Đàm Kiêu theo phản xạ nắm lấy bàn tay kia, đợi đến lúc phản ứng kịp thì đã thấy mình hơi đường đột, vội vàng buông ra, ai ngờ lại bị Đỗ Ninh Tu phản tay nắm ngược lại.
Đàm Kiêu bị bàn tay kia giữ lấy, tim như ngừng đập, não hoàn toàn đơ cứng. Đỗ Ninh Tu lại nắm lấy rất tự nhiên, thản nhiên nói: “Dữ ấm giúp tôi một lát, tay cậu ấm.”
Đàm Kiêu ngơ ngác tròn mắt, vẫn không dám nhìn anh, chỉ ngốc nghếch “ờ” một tiếng, lại ngẩn ra, rồi lại “ờ” thêm tiếng nữa, mới ngơ ngác mà nắm lấy bàn tay lạnh kia — khẽ khàng, thật lòng mà áp vào lòng bàn tay mình.
Mà đúng là tay anh ấy lạnh thật. Đàm Kiêu hơi tỉnh táo lại chút, trong lòng dâng lên cảm giác xót xa, vội vã siết chặt thêm một chút, nghiêm túc mà sưởi ấm.
Đỗ Ninh Tu lại nghiêng hẳn người về phía anh thêm một chút, Đàm Kiêu bị cọ đến mức toàn thân nóng rực, vừa ngượng vừa hồi hộp, nhưng lại không dám tránh đi, chỉ có thể run rẩy để mặc anh ấy dựa sát vào mình.
Đỗ Ninh Tu im lặng, như thể đang lặng lẽ cảm nhận hơi ấm được bao phủ quanh mình, mãi lâu sau mới khẽ cất tiếng gọi anh. “Anh Kiêu.”
Đàm Kiêu toàn thân chấn động, rốt cuộc không kìm được, luống cuống cúi đầu nhìn xuống anh.
Đỗ Ninh Tu cũng ngẩng đầu lên, gương mặt ấy vẫn như trong ký ức — tuấn tú lạnh lùng, kiêu ngạo mà cô độc, không hề chớp mắt nhìn anh, rồi lại gọi khẽ, giọng trầm khàn như vang ra từ tận đáy lòng: “Anh Kiêu…”
Đàm Kiêu không kìm được, cổ họng anh run lên nhẹ, mãi lâu sau mới cắn răng, giọng khàn khàn đáp lại anh: “Ừ.”
Đỗ Ninh Tu lại dựa sát vào anh hơn, ngả vào vai anh, khép mắt lại đầy mãn nguyện. “Trên người anh... thơm quá.”
Đàm Kiêu nghiến răng, cố gắng ổn định hơi thở, để mặc anh chầm chậm cọ xát trên người mình, dùng hết sức kiềm chế không dám vươn tay ôm lấy anh.
Đàm Kiêu cảm thấy không thể chống cự nổi khi Đỗ Ninh Tu dựa vào anh, khiến anh càng trở nên căng thẳng hơn.
Đỗ Ninh Tu là người xuống xe trước, anh nghiêng người vươn tay về phía Đàm Kiêu, lạnh nhạt nói một từ: “Lại đây.”