Đàm Kiêu như mất hồn mất vía, mắt trợn trừng, lẩm bẩm như tụng kinh: “Tôi… tôi không biết nữa…”
“Không biết là sao hả?!” Đồng Phi quýnh lên đến mức muốn nhảy dựng, “Cậu có gặp anh ấy không?!”
Đàm Kiêu ngơ ngác đáp: “Không có… tôi đâu có thấy anh ấy…”
“Thế cái tin nhắn này là cái gì?!… Khoan đã!”
Cậu ta bỗng cảm thấy không ổn, cảnh giác nói:“Không phải… là tin nhắn lừa đảo đấy chứ?!”
“Không phải… Vừa nãy Triệu Lý gọi điện cho tôi, nói… chính là tổng giám đốc Đỗ muốn gặp tôi…”
Đàm Kiêu vô thức siết chặt lấy cánh tay Đồng Phi, thấp thỏm hỏi:“Tổng giám đốc Đỗ… chẳng lẽ còn có người thứ hai trùng tên sao?”
Đồng Phi: “……”
Từ trong cơn chấn động dần dần hoàn hồn, Đồng Phi vẫn cảm thấy chuyện này thật khó tin, lo lắng hỏi: “Rốt cuộc là sao thế? Sao tự dưng lại muốn gặp cậu? Tối nay cậu làm gì rồi hả?”
Đàm Kiêu chậm rãi lấy lại tinh thần, tim vẫn còn đập loạn trong l*иg ngực, cả người nóng ran lên vì kích động, nói chuyện cũng lắp bắp: “Tôi chỉ… chỉ quay phim thôi mà… cảnh xuống nước, quay hơn chục lần…”
Đồng Phi ngẩn ra, nhíu mày: “Cảnh xuống nước quay mười mấy lần làm gì? Đẩy cậu xuống là xong chứ có gì đâu?”
Đàm Kiêu khựng lại, cúi đầu ủ rũ nói: “Tại diễn không đạt, nên quay lại mấy lần.”
Đồng Phi lập tức hiểu ra, tạm thời quên bẵng cả chuyện Đỗ Ninh Tu, giận dữ nói: “Có phải lại là cái tên khốn nạn Hùng Thiên Lâm bắt nạt cậu không?!”
Cậu ta lập tức nắm lấy cánh tay Đàm Kiêu, giơ lên dưới ánh trăng nhìn kỹ, vừa thấy rõ lập tức nổi điên: “Mẹ nó! Lại bị đập vào đâu thế này?! Má ơi! Cậu bị thương đầy mình thế này còn gặp tổng giám đốc gì nữa! Khó khăn lắm mới được gặp một lần, lỡ ảnh hưởng đến tâm trạng của Đỗ tổng thì sao?!”
Đàm Kiêu còn chưa hiểu ra, mờ mịt nói: “Tôi mặc đồ đàng hoàng, che đi rồi chắc cũng không nhìn thấy…”
Đồng Phi sững người một lúc, rồi lập tức dở khóc dở cười: “Cậu mặc bao nhiêu thì lát nữa cũng phải cởi ra hết, che cái gì mà che!”
Đàm Kiêu đơ người, chớp chớp mắt hỏi: “Cởi… cởi cái gì cơ?”
Đồng Phi thật sự sắp sụp đổ rồi. “Cậu ngốc à! Đêm hôm khuya khoắt đến đón cậu, còn có thể làm gì được nữa? Ngồi ngắm hào quang phát sáng chắc?!”
“……”
Đàm Kiêu ngẩn người mất năm giây, sau đó mặt đỏ bừng như chảy máu, bật thốt:
“Cậu đừng đùa… tôi thế này… trông thế này… lại còn lớn hơn anh ấy mấy tuổi…”
Đồng Phi bĩu môi, hờ hững nói: “Cậu không thấy Quý Niệm cũng đâu có khác gì? Tổng giám đốc Đỗ chẳng phải chính là thích kiểu như các cậu à.”
Nói xong, cậu ta mím môi, liếc nhìn Đàm Kiêu đang căng thẳng đến ngốc cả người, không nhịn được nhắc nhở: “Nhưng này, cậu cũng đừng có… Ài, tôi chỉ muốn nhắc cậu một câu: Đỗ tổng vốn là kiểu người hứng thú chốc lát, chẳng thể nghiêm túc với ai đâu. Cậu đừng… đừng quá sa chân vào, đừng dại dột.”
Đôi mắt hoảng loạn của Đàm Kiêu khựng lại, sững sờ hồi lâu, rồi bỗng nhiên bình tĩnh lại.
Hắn cụp mắt, trầm mặc một lúc rất lâu.
Sau đó nhẹ giọng, chậm rãi nói, giọng điệu ôn hòa mà kiên định, khóe môi khẽ cong, nụ cười dịu dàng lan ra trong mắt: “Nhưng tôi thích anh ấy từ lâu rồi, cậu không phải cũng biết sao?”
“Thật ra… chẳng sao cả. Gặp được anh ấy, có thể nói với anh ấy vài câu… tôi đã thấy vui rồi.”
Đồng Phi nhìn nụ cười ấy, bỗng nhiên cảm thấy chua xót.
Không nỡ nói gì thêm, chỉ đẩy nhẹ trán hắn một cái, buồn bực nói: “Tối mai mà… nếu xong việc rồi anh ta đuổi cậu về, nhớ gọi cho tôi một tiếng.”
Đàm Kiêu cắn môi, im lặng một lát, rồi lại khẽ cười, gật đầu.
Đêm ấy căn bản không tài nào ngủ được, Đàm Kiêu dứt khoát đứng trên ban công hóng gió, trong đầu hỗn loạn đủ điều, nghĩ tới nghĩ lui, tới khi mặt trời dần dần nhô lên, lại lặng lẽ ngả về tây, nhuộm ráng đỏ lên những vệt mây lưa thưa cuối trời.
Thời gian từng chút trôi qua, Đàm Kiêu cuối cùng cũng thu ánh mắt lại, bước vào phòng, lặng lẽ đẩy cửa phòng tắm ra.
Từng món, từng món quần áo được cởi ra, trong gương dần dần hiện lên một thân thể trần trụi.
Thân thể ấy tay dài chân dài, gầy gò mà rắn rỏi, cơ bắp không hề phô trương, từng khối từng khối phân bố hài hòa đến kinh ngạc — vai rộng, eo thon, đường nét gọn gàng, đẹp mắt.
Nếu không nhìn mặt, thân hình ấy gần như hoàn hảo đến mức có thể khơi dậy bản năng nguyên thủy nhất của con người.