Chương 11

Bình Nam Quốc Công gặp chuyện, Mai Thượng thư lại bị phạt đánh trượng phải ở nhà tĩnh dưỡng, Long Thịnh Đế giao cho Bùi Trường Uyên nhiệm vụ tạm thời tiếp quản công việc của bộ binh. Hắn ở bộ binh bận rộn đến chân không chạm đất, trời chưa sáng đã rời Đông Cung, đến khi đầu đội sao, vai mang trăng mới trở về.

Vừa mới có chút manh mối, tối nay muốn rời đi sớm hơn thì Diêu Hoàng hậu lại sai người đưa tin đến, hắn liền mượn cớ thỉnh an mà đến Khôn Ninh Cung một chuyến.

Diêu Hoàng hậu không đợi Thái tử hành lễ đã vẫy tay: "Thái tử đến rồi, ta đã sai người hầm một nồi canh chim bồ câu với nhân sâm, con uống một bát đi."

"Tạ mẫu hậu." Bùi Trường Uyên vén áo ngồi xuống ghế tròn bằng gỗ tử đàn.

Cung nữ dâng canh sâm và một ít điểm tâm, Bùi Trường Uyên không khách sáo, bưng bát lên uống.

Diêu Hoàng hậu mỉm cười nhìn hắn, dặn dò người xung quanh lui xuống rồi mới nói: "Chuyện Minh Tư, ta đã thưa với phụ hoàng con rồi, người chắc hẳn sẽ hỏi ý con thêm lần nữa."

Lúc đầu Thái tử nói với Diêu Hoàng hậu muốn nạp Minh Tư vào Đông Cung, Diêu Hoàng hậu còn tưởng mình nghe nhầm. Bình Nam Quốc Công bị kết tội, ai ai cũng tránh né, vậy mà Thái tử lại chủ động nhận việc, thật là hiếm lạ.

Khi ấy Diêu Hoàng hậu có thể từ phân vị Thục phi vượt qua Tiết Quý phi để trở thành Kế Hậu là nhờ Thái tử giúp đỡ. Cả hai là người cùng thuyền, nàng biết Thái tử có chủ kiến nên cũng không hỏi nhiều.

Bùi Trường Uyên bưng bát ngọc chạm khắc, khẽ gật đầu: "Chưa vội, làm phiền mẫu hậu rồi."

Diêu Hoàng hậu nói: "Con hiếm khi để mắt đến một cô nương, Hoàng Thượng lo lắng về con nối dõi của con, con nên để tâm một chút. Ta nghe nói Tiết Quý phi đang định chọn hoàng phi cho tam hoàng tử rồi, vị trí hoàng trưởng tôn, nàng ta chắc hẳn đang để mắt sát sao."

Đôi khi Diêu Hoàng hậu không thể hiểu Tiết Quý phi ở trong tối ngoài sáng đang tranh giành cái gì? Thái tử là đích trưởng tử của Hoàng Thượng và Tiên Hoàng hậu, phẩm chất đoan chính, học thức uyên thâm, kính trọng hiền tài, yêu dân như con, địa vị vững chắc như Thái Sơn, vậy mà Tiết Quý phi vẫn ôm tam hoàng tử làm mộng đẹp.

Có lẽ vị trí tối cao kia có ma lực đến mức khiến người ta không nhìn rõ con đường trước mắt.

"Nếu một đứa trẻ có thể thay thế nhi thần, vậy nhi thần thực sự vô dụng." Bùi Trường Uyên không để tâm đến chuyện này, ai sinh ra hoàng trưởng tôn cũng sẽ không ảnh hưởng đến hắn.

Diêu Hoàng hậu nghe lời này thì bật cười: "Cũng phải, là ta lo lắng quá mức. Mặc kệ họ đi, nhưng Trữ quân có con nối dõi, đối với sự an ổn của giang sơn Đại Lương cũng rất có lợi."

Diêu Hoàng hậu nói đến đây thì dừng lại, Bùi Trường Uyên khẽ gật đầu, không phản bác nữa.

Hai mẫu tử lại trò chuyện thêm vài chuyện khác, Bùi Trường Uyên uống xong canh sâm mới cáo lui.

Lưu ma ma, người theo hồi môn của Diêu Hoàng hậu, dẫn người vào dọn dẹp bát đĩa, khẽ nói: "Nương nương, sao người không nhắc đến chuyện lão gia muốn gửi một biểu cô nương vào Đông Cung?"

Hiện tại Diêu Hoàng hậu và Thái tử nhìn có vẻ hòa thuận, nhưng rốt cuộc Diêu Hoàng hậu dưới gối chỉ có một nữ nhi, không gắn bó chặt chẽ với Thái tử. Nếu có một cô nương Diêu gia vào Đông Cung, sinh hạ hài tử cho Thái tử, thì mối quan hệ mới thực sự vững chắc.

"Chuyện này không được nhắc lại nữa." Diêu Hoàng hậu tựa vào sạp mềm, khẽ cau mày: "Thái tử có thể vững vàng ngồi ở ngôi vị Trữ quân không chỉ dựa vào thân phận đích trưởng tử chính thống. Ta đã là Hoàng hậu, nếu thật sự đưa nữ nhi họ Diêu vào Đông Cung, sinh hạ con nối dõi, Thái tử sẽ nghi ngờ Diêu gia đang tơ tưởng đến những thứ khác."

"Diêu gia kém xa những thế gia khác về thực lực, ta cũng không có nhi tử. Thái tử chính là nhìn trúng những điểm này mà giúp ta trở thành Kế Hậu. Chỉ cần ta hết lòng hỗ trợ Thái tử bước lên ngôi báu, Diêu gia sẽ không thiếu ân thưởng. Làm càng nhiều sai càng nhiều."

Diêu Hoàng hậu cũng có chút đau đầu, trước đây Diêu gia còn khá biết điều, từ khi nàng trở thành Kế Hậu, Diêu gia liền có chút rục rịch. Quả nhiên, vị trí đó khiến người ta sinh ra tâm ma.

Để tránh việc Diêu gia kéo chân nàng, Diêu Hoàng hậu mặt lạnh nghiêm nghị dặn dò: "Ngươi nói với người trong nhà đừng gây rối nữa, nếu không đừng trách ta trở mặt vô tình. Nếu Diêu gia muốn có một tiền đồ tốt đẹp, thì hãy hết lòng làm việc cho Thái tử, những chuyện khác không cần nhắc đến nhiều."

Lưu ma ma thấy Diêu Hoàng hậu thần sắc nghiêm túc, lập tức khom người đáp ứng: "Dạ, nô tỳ nhất định sẽ truyền đạt."

Diêu Hoàng hậu ngừng lại một chút rồi nói thêm: "Còn nữa, chuyện Bình Nam Quốc Công, bảo trong nhà không được tham gia, tránh xa ra một chút."

Lúc này tỏ ra thân cận sẽ có vẻ cố ý, chỉ cần không giậu đổ bìm leo là được rồi. Diêu Hoàng hậu nhớ đến Thái tử, luôn cảm thấy tiền đồ của Minh Tư sau này sẽ không thể lường trước được.

Tương lai thế nào khó mà nói, nhưng lúc này Minh Tư lại đang bị bao vây, trong chính viện "chiến hỏa" sắp bùng nổ.

"Dựa vào cái gì mà ta phải dọn ra ngoài?" Minh Tư như thể nghe thấy chuyện cười kinh thiên động địa: "Phụ thân ta mới là Bình Nam Quốc Công, đây là phủ Bình Nam Quốc Công!"

Lão phu nhân vịn mép bàn nói: "Phụ thân ngươi phạm tội, tước vị Bình Nam Quốc Công tất nhiên là của đại bá phụ ngươi."

"Hoàng Thượng đã hạ chiếu chỉ sao?" Minh Tư mặt lạnh lùng lý luận: "Cho dù phụ thân bị kết tội, Hoàng Thượng cũng không liên lụy đến ta và hai đệ muội. Tổ mẫu sao không nói trao tước vị cho Gia Bình?"

"Nó là một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, sao có thể kế thừa tước vị?" Minh đại gia chính vì lo lắng chuyện này, nên mới tìm mọi cách gây rối. Nếu nhị phòng không có con trai, ông sẽ không cần lo lắng.

Minh Tư hừ nhẹ một tiếng: "Việc nó có thể kế thừa tước vị hay không, không phải do đại bá phụ quyết định, mà việc đại bá phụ có thể kế thừa tước vị hay không cũng không phải do tổ mẫu quyết định."

"Ngươi là một cô nương, người trong nội trạch, chuyện thừa kế tước vị sao ngươi có thể xen vào?" Minh thúc công nghiêm mặt lại, ra vẻ bề trên quở trách Minh Tư: "Ai cho phép ngươi ăn nói ngang ngược với trưởng bối?"

"Trên từ dưới hiếu, trên không từ, tại sao ta phải hiếu?" Minh Tư đối với Minh thúc công cũng hết kiên nhẫn: "Thúc công, hôm nay ngài nếu đến làm khách, ta hoan nghênh, nếu muốn giúp đại phòng ức hϊếp ba người tỷ đệ ta, vậy cũng đừng trách ta vô lễ!"

Lão phu nhân đập bàn, nói: "Tư nha đầu! Ngươi quá xấc xược rồi, hôm nay đặc biệt mời thúc công đến, chính là muốn bàn bạc cho tử tế, ngươi gấp cái gì."

"Được thôi." Minh Tư nhấc tay áo, bưng chén trà nhấp một ngụm làm ướt cổ họng: "Vậy thì để ta nghe xem tổ mẫu định phân gia thế nào."

Lão phu nhân liếc nhìn tiên sinh phòng thu chi, hắn liền đặt một cuốn sổ mỏng trước mặt Minh Tư.

Minh Tư mở ra lướt qua vài trang.

Lão phu nhân sốt ruột nói: "Một căn nhà ba gian ở phía đông kinh thành, vị trí rất tốt, còn có ruộng đồng, cửa hàng, thôn trang, mấy thứ này cho một cô nương như ngươi cũng đủ rồi."

Minh Tư khóe miệng khẽ giật, lộ ra một nụ cười lạnh lùng. Nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng thực tế còn chưa bằng một phần mười của hồi môn của mẫu thân nàng, đều là những vật chết, không có một chút vàng bạc nào. Chẳng lẽ bà ta trông mong nàng sau khi ra ngoài bán nhà bán đất để nuôi đệ muội sao?

"Rầm!" Minh Tư ném mạnh cuốn sổ lên bàn: "Của hồi môn của mẫu thân ta đâu? Tổ mẫu muốn ta phân phủ chia nhà, vậy của hồi môn của mẫu thân ta dựa vào cái gì mà để lại trong phủ?"

Đại phu nhân Kiều thị là người thèm khát của hồi môn nhất, không có số của hồi môn này, những năm qua bà ta làm chủ gia đình cũng không thể phong quang như vậy, liền nói: "Đại cô nương đừng quên, ngươi còn có một đôi đệ muội, của hồi môn của mẫu thân ngươi đương nhiên không thể chỉ cho một mình ngươi, còn phải giữ lại cho đệ đệ muội muội của ngươi nữa."

Lão phu nhân liền thuận nước đẩy thuyền, tiếp lời: "Đúng vậy, đợi đến khi cặp song sinh lớn lên, ta sẽ giao của hồi môn cho chúng nó. Chúng nó còn nhỏ, giữ nhiều bạc như vậy cũng không an toàn."

Đợi đến khi đệ muội lớn, e rằng một phân của hồi môn cũng chẳng còn.

Minh Tư hỏi lại một câu trúng tim đen: "Đã không an toàn, tại sao phải phân gia? Phủ Bình Nam Quốc Công lớn như vậy, còn không đủ chỗ cho ta và đệ muội sao?"

Lão phu nhân nghẹn lời, đầu lại bắt đầu đau. Mấy ngày nay bà ta đã nếm trải sự lợi hại trong lời nói của Minh Tư, trước đây sao không phát hiện Minh Tư khó đối phó như vậy? Quả nhiên là huyết mạch của lão nhị, thích nhất là cãi lại trưởng bối.

Trong phòng im lặng một lát, Minh thúc công hắng giọng: "Tư nha đầu à, thúc công cũng thương con, nhưng con phải nghĩ cho Minh gia. Phụ thân con bị giáng tội, phân gia có lợi cho việc giữ tước vị, có tước vị này, đối với con cũng là chuyện tốt."

"Đừng có nói mấy lời ma quỷ như đau lòng với không đau lòng gì đó! Ta mười bảy tuổi, chứ không phải bảy tuổi! Hôm nay ta nói rõ ràng ở đây, muốn chia nhà thì được, các người bên đại phòng phải dọn ra ngoài!" Minh Tư túm lấy quyển sổ, ném mạnh xuống đất, ánh mắt đầy khinh thường: "Đống đồ này cho các người hết, ta còn có thể rộng rãi mà cho thêm một ít! Nhưng muốn ta dọn ra khỏi nhà này, không có cửa đâu!"

"Hỗn xược, đồ nghiệt súc bất hiếu này, muốn đuổi cả lão bà này ra ngoài sao?" Lão phu nhân giả vờ ho khan, như thể bị Minh Tư chọc tức đến thở không ra hơi.

"Những năm qua phụ thân ta lập nhiều chiến công, khiến tổ mẫu ở kinh thành được các quý tộc tôn kính, nhưng người lại một mực thiên vị đại phòng. Nếu người vui lòng đi theo đại phòng, ta cũng không ngăn cản." Nếu không có phụ thân chinh chiến sa trường, lập được công lao hiển hách, ai còn nhớ đến Minh gia, ai còn tôn trọng Minh gia? Minh Tư thực sự cảm thấy bất bình cho phụ thân.

Lão phu nhân ôm ngực thở dài: "Mấy năm nay là đại bá phụ ngươi hiếu thuận với ta."

Minh Tư chất vấn: "Tổ mẫu là đang trách móc phụ thân ta bảo vệ đất nước không thể tận hiếu với người sao?"

"Ta… ta không có ý đó." Lão phu nhân không dám nói những lời như vậy, truyền ra ngoài chỉ bị người ta nói không biết đại thể, thậm chí còn chọc giận Hoàng Thượng. Hai từ trung hiếu, tất nhiên phải trung quân trước rồi mới hiếu gia.

Minh Tư khẩu chiến cả nhà, khiến mọi người đều á khẩu không trả lời được, hai mặt nhìn nhau.

Thấy tình thế sắp bế tắc, Minh đại gia đã chịu hết nổi việc bị một tiểu bối đè đầu cưỡi cổ, đập bàn đứng dậy: "Nha đầu không có giáo dưỡng, ai cho phép ngươi hô to gọi nhỏ, hôm nay phân gia không phải để trưng cầu ý kiến của ngươi, ngươi dọn cũng phải dọn, không dọn cũng phải dọn!"

Minh Tư đột ngột đứng dậy, tuy không cao bằng Minh đại gia, nhưng thần sắc lại không hề kém cạnh: "Ta cứ không dọn đấy, có bản lĩnh thì các người cứ đuổi ta ra ngoài!"

Minh đại gia tức giận giơ cao tay định tát Minh Tư một cái, Ngân Chúc lao tới che chắn cho Minh Tư, cái tát ấy rơi trúng lưng Ngân Chúc, khiến nàng đau đến hít một hơi khí lạnh.

"Ngân Chúc, ngươi không sao chứ?" Minh Tư đỡ Ngân Chúc lùi lại hai bước.

"Nô tỳ không sao." Ngân Chúc che chở Minh Tư khẽ nói: "Cô nương đừng đối đầu trực tiếp với họ, tự bảo trọng là trên hết."

Rốt cuộc bên Minh Tư không có trưởng bối che chở, nếu đại phòng muốn dùng vũ lực, Minh Tư không thể ngăn cản.

Lúc này, lão phu nhân còn nắm lấy điểm yếu của Minh Tư mà nói: "Tư nha đầu, dù ngươi không sợ trời không sợ đất, cũng phải nghĩ cho đôi đệ muội của ngươi. Tuổi còn nhỏ mà bị kinh sợ thì không hay đâu."

Minh Tư cắn chặt răng, ánh mắt như chứa băng tuyết. Nàng dù đã mua vài hộ vệ, nhưng sao sánh bằng số lượng người của đại phòng? Hơn nữa, hộ vệ chỉ là mua tạm thời, chưa chắc đã hết lòng bảo vệ Đông Uyển.

Chẳng lẽ nàng lại bị đuổi ra khỏi phủ sao?

Thấy Minh Tư im lặng, khóe miệng lão phu nhân nở nụ cười mãn nguyện, ra lệnh: "Người đâu, đến Đông Uyển thu dọn đồ cho đại tiểu thư."

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một nhóm hộ vệ tay cầm đao thương đột nhiên xông vào chính viện. Một nam nhân trung niên phong trần mệt mỏi bước nhanh đến, cao giọng hỏi: "Dọn đồ đi đâu?"

Minh Tư đột ngột quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt giống hệt mẫu thân ở cửa, nàng lập tức cay sống mũi: "Cữu cữu!"