Mọi người đều nói Tống Cẩm gả cho một phu quân tốt. Vị phu quân kia có dung mạo đoan chính, tác phong nghiêm túc. Chẳng ngại đường xa vạn dặm đích thân từ Kinh thành đến Sùng Châu chỉ để cưới nàng. Mỗ …
Mọi người đều nói Tống Cẩm gả cho một phu quân tốt.
Vị phu quân kia có dung mạo đoan chính, tác phong nghiêm túc. Chẳng ngại đường xa vạn dặm đích thân từ Kinh thành đến Sùng Châu chỉ để cưới nàng.
Mỗi lần nghe lời khen ngoài phố, Tống Cẩm đều thầm nghĩ: [Đúng là phu quân tốt thật nhưng lại nghiêm nghị quá!]
Chung chăn gối đã nhiều ngày, vậy mà ngay đến đầu ngón tay nàng, chàng cũng chưa từng chạm vào.
Ngoài chuyện đó ra, Tống Cẩm vẫn rất hài lòng với cuộc hôn nhân này.
Nhưng khi nàng dừng chân, xách giỏ rau quay đầu lại nhìn.
“Ai vậy?”
Thiếu niên ấy có vóc dáng thon gọn, vòng eo kia thật khiến người ta phải ngoái nhìn thêm đôi ba lượt.
...
Tạ Kiệu là trưởng tử của Tạ gia, dòng đích Tĩnh An hầu, còn là ân sư Thái tử đương triều.
Vì báo đáp ân cứu mạng năm xưa của Tống Phong, chàng đích thân đến Sùng Châu nghênh đón muội muội là Tống Cẩm. Tưởng rằng nàng chỉ là một thôn nữ bình thường, không thể trở thành chủ mẫu của phủ Hầu gia.
Nào ngờ Tống Cẩm lại ngoan ngoãn, thông minh, cư xử khuôn phép, chỉ cần có ai nắm tay cũng đỏ bừng mặt.
Dần dần, chàng đổi ý.
Chàng nghĩ nếu mình tận tâm dạy dỗ, sau này đưa nàng hồi kinh, chắc nàng có thể trở thành một phu nhân giỏi nội trợ mẫu mực.
Cho đến một hôm, hai người cùng nằm dưới tấm màn lụa xanh uyên ương mới mua.
Không gian tĩnh lặng, vậy mà Tạ Kiệu lại nghe rõ tiếng lòng của vị hiền thê ngoan ngoãn: [Vừa rồi ta làm cháy mất cuốn Xuân Cung Đồ trong bếp, thật đáng tiếc.]
Mắt Tạ Kiệu giật giật: [Không sao, chỉ cần dạy lại là được.]
Chưa hết.
[Thiếu niên trên phố hôm nay, có vòng eo đẹp quá!]
Tạ Kiệu nghiến răng: [Không sao, nàng còn nhỏ, chưa thấy hàng xịn.]
Cho đến khi chàng nghe được.
[Vương đại ca bảo Tạ Kiều chính là Tạ Kiệu, là đích tử của Tạ gia, vốn chẳng phải vị hôn phu mà tổ phụ đã đính hôn cho ta. Nhưng không sao, ta tin phu quân, chàng nhất định không cố ý giấu ta!]
Tạ Kiệu khẽ cười tươi, trong lòng tràn đầy sự ấm áp.
Thế nhưng còn chưa kịp mở miệng giải thích, Tống Cẩm đã để lại một phong thư ly hôn rồi cao chạy xa bay.
Không chỉ thế, nàng còn đốt sạch tấm màn lụa mà cả hai từng cùng nhau trải qua bao đêm ân ái.
“Tống Cẩm, nàng đúng là nữ tử biết diễn kịch nhất thiên hạ!” Tạ Kiệu nhìn chằm chằm bức thư ly hôn, lạnh lùng ném vào chậu than.
Tạ Kiệu tức giận đến mức bật cười: “Không sao. Sau khi bắt nàng về, ta dạy lại là được.”
Màn đêm buông xuống, Tống Cẩm còn chưa chạy được bao xa đã bị mang trở về, trói gọn trên xe ngựa.
Tạ Kiệu ung dung ôm lấy vòng eo mềm mại, ánh mắt chàng sắc như dao, nhỏ giọng hỏi: “Ta đối xử rất tốt với phu nhân, tại sao nàng còn muốn gạt ta?”
Tống Cẩm giãy giụa: “Cứu mạng! Thϊếp không lừa chàng! Thϊếp thật sự rất ngoan đó!”
Tóm lược truyện:
- Một vị quyền thần già cả, thân mang trọng thương, lấy thân báo ân.
- Một tiểu trù nương ngoài miệng ngoan hiền, trong lòng đua xe rực lửa.
- Từ chương 8, thuật đọc tâm khởi động khiến phu quân mỗi ngày đều chấn động.