Chương 9: Một mũi tên trúng hai đích

Tô Thục Quyên ngược lại không đuổi theo ra ngoài, mà là nhìn chằm chằm Hoắc Kiều San như muốn soi xét điều gì đó.

Cô ta thật sự có bệnh thần kinh sao? Súng trong tay khi nãy bắn chuẩn như vậy, người điên khùng nào mà làm nổi chứ?

Má Vương ôm chặt lấy Kiều San, miệng không ngừng trấn an nàng. Kiều San ngược lại giống như vừa trải qua một trận kinh hoàng, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.

Mộ Ảnh Quân sai người xử lý tốt hậu quả, bắt được một vài người trong đám thích khách kia, nói phải thẩm vấn đến cùng. Giao nhiệm vụ xong xuôi, hắn mới tiến đến. Chứng kiến Kiều San đang run rẩy trong ngực má Vương, hắn liền ngồi xổm xuống bên cạnh, một tay nắm lấy cằm nàng kéo vào trong ngực: “Ban nãy nổ súng rất dũng cảm mà, sao bây giờ lại sợ hãi như vậy rồi?”

Hắn khẽ nhướng mày, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà tứ đầy nguy hiểm.

Hoắc Kiều San mở to mắt nhìn Mộ Ảnh Quân, đáy lòng cảm thấy người đàn ông này thật sự rất đáng sợ. Hẳn là hắn đã có được tình báo rằng tối nay sẽ có người tới hành thích, cho nên sáng nay mới cố ý ôm nàng lên ngựa, dở trò mập mờ trên đường với nàng, làm cho người khác đồn đại về hắn, nói hắn tham luyến vẻ đẹp của nàng, muốn động phòng với nàng ngay trên xe lửa. Lại để cho Tư phó quan mặc đồ giống với hắn, ở trong phòng nàng mở nhạc, dưới ngọn đèn trong đêm tối, bóng lưng nhìn qua rất giống nhau, chẳng trách nàng thấy có điều khác lạ. Phùng Thế Phong tâm cơ không đủ sâu, dĩ nhiên sẽ cho rằng Mộ Ảnh Quân đang ở đây với nàng.

Mộ Ảnh Quân muốn để Phùng Thế Phong gϊếŧ chết nàng, để hắn nhân cơ hội bắt được Phùng thất thiếu. Mà mục đích ở đây chỉ có một: hắn muốn dùng Phùng Thế Phong để uy hϊếp Phùng Đức Trọng!

Mặc dù Phùng Thế Phong đã đoạn tuyệt quan hệ phụ tử với Phùng Đức Trọng, nhưng Phùng Đức Trọng lại rất yêu thương đứa con trai thứ bảy này. Phùng Thế Phong từ nhỏ đã xuất sắc, là người mà ông ta tâm đắc nhất. Cho dù đã đoạn tuyệt quan hệ phụ tử thì chắc chắn ông ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, cuối cùng vẫn sẽ phải nhượng bộ để đổi lấy một số lợi ích thương mại. Còn hắn lại không muốn để nàng làm vợ, để nàng chết như vậy cũng có lợi. Đây chính là một mũi tên trúng hai đích, cực kỳ tinh diệu.

“Cô gia, ngài đừng dọa tiểu thư nhà chúng tôi như vậy nữa. Xin ngài hãy mau tìm đại phu đến xem bệnh cho tiểu thư đi.” Má Vương ở bên cạnh cầu khẩn nói.

Mộ Ảnh Quân vuốt ve cằm nàng, ý cười trên khóe miệng càng sâu: “Quyên nhi, em đến sắp xếp cho thiếu phu nhân sang một toa xe khác, sau đó gọi quân y đến xem bệnh cho phu nhân. Có việc gì quan trọng thì lập tức báo lại ngay.”

Dứt câu, hắn liền buông cằm nàng ra, không nói thêm lời nào mà xoay người rời đi.

Mộ Ảnh Quân trở lại phòng mình, mở lời với Tư phó quan: “Tư phó quan, ngươi nói xem, Hoắc Kiều San này rốt cuộc là như thế nào?”

“Thuộc hạ hiện tại cũng mơ hồ vô cùng.” Tư phó quan nói, “Phu nhân nhìn không giống như giả bộ. Phát súng cô ấy bắn rất chuẩn xác, giống như từng luyện qua, giống như là muốn liều mạng một phen vậy.”

Mộ Ảnh Quân trầm ngâm một lát. Chẳng lẽ Hoắc gia nuôi dạy nữ nhi cũng giống nam nhân sao? Ngay cả cưỡi ngựa, bắn súng đều dạy qua? Chuyện này hắn chưa từng nghe nói bao giờ.

“Những người bắt được kia thẩm vấn đến đâu rồi?”

“Đã lập tức thẩm vấn, nhưng người nào người nấy đều kín miệng như bưng, không chịu nói gì.” Tư Hiển Nguyên khom lưng đáp.

“Muốn bọn chúng mở miệng thì còn nhiều cách. Trước tiên áp giải đến Liêu Châu rồi tính sau. Lại điều tra thêm, xem Phùng Thế Phong có liên lạc gì với Hoắc gia hay không.” Mộ Ảnh Quân ra lệnh.

Đêm nay, mọi chuyện đều trùng hợp đến kỳ lạ. Hoắc Kiều San nổi điên, Phùng Thế Phong lại nhân lúc hỗn loạn nhảy ra muốn ám sát hắn. Mà trong cả quá trình ấy, Hoắc Kiều San lại giống như đang giúp Phùng Thế Phong đào tẩu. Có quá nhiều điểm đáng nghi.

“Vâng, Mộ thiếu!”

Tư Hiển Nguyên nhận lệnh rồi nhanh chóng lui ra. Mộ Ảnh Quân ngồi trước bàn làm việc, sắc mặt ngày càng trở nên âm trầm. Vị Mộ nhị thiếu phu nhân này của hắn càng ngày càng trở nên thú vị rồi.

Má Vương cho hai nha đầu thu dọn đồ đạc của Kiều San, còn bản thân bà thì dìu nàng đến toa xe mới được sắp xếp để nghỉ ngơi.

“Phu nhân, đêm nay hãy nghỉ ngơi cho thật tốt, chỉ sợ ngày mai cái gì đến cũng sẽ đến.” Tô Thục Quyên nói xong liền đi ra ngoài.

Má Vương trong lòng không để ý nhiều, đỡ nàng đến bên giường nghỉ ngơi: “Tiểu thư, hôm nay người cũng mệt rồi, nhanh nghỉ ngơi đi. Người có bệnh như vậy phải dưỡng cho thật tốt, lần sau đừng dọa má Vương như vậy nữa.”

Trước đây, anh cả nói nàng gả cho Mộ Ảnh Quân là để đánh cắp tình báo, nói sẽ có người tiếp ứng, chỉ sợ người này chính là má Vương. Kiều San cũng không hỏi nhiều, đêm nay giằng co như vậy đã là đủ rồi.

Nàng biết rõ, đêm nay làm như vậy thì Mộ Ảnh Quân khẳng định sẽ sinh nghi, nhưng trong khoảnh khắc ấy nàng cũng không còn cách nào khác. Nàng vừa muốn bảo vệ tính mạng bản thân, vừa muốn cứu những người thanh niên kia, đặc biệt là Phùng Thế Phong. Hắn là nhân vật nổi tiếng trong lịch sử mà trước đây nàng chỉ có thể nghe qua trong sách, là tài tử phong lưu. Đã tận mắt nhìn thấy rồi, nàng không cách nào nhắm mắt làm ngơ để hắn bỏ mạng tại đây được!

Hoắc Kiều San nghĩ xong liền nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ. Chờ đến khi nàng tỉnh lại, Mộ Ảnh Quân đã ngồi ở bên giường.

“Đêm qua làm ầm ĩ cả một đêm như vậy, phu nhân ngược lại lại ngủ ngon thật đấy.” Mộ Ảnh Quân cười nói.

“Tối hôm qua xảy ra chuyện gì vậy?” Nàng khẽ ôm đầu, mày liễu nhíu lại như đang rất đau, “Nhị thiếu, sao anh lại ở đây?”

Mộ Ảnh Quân bị vẻ mặt sinh động của nàng chọc cười: “Chẳng lẽ đám người hầu trung thành của cô không nói cho cô biết đã xảy ra chuyện gì sao?”

“Má Vương đâu? Bà ấy đi đâu rồi?”

Kiều San dùng dáng vẻ ngơ ngác, dường như không nhớ gì, nhìn Mộ Ảnh Quân.

“Ngày hôm qua cô phát bệnh rồi.” Hắn muốn xem nàng có thể giả bộ đến mức nào, liền làm như thật mà nhắc nhở.

“Phát bệnh? Phát bệnh gì?” Hoắc Kiều San vẻ mặt khó hiểu, “Tôi không có bệnh!”

“Má Vương nói bốn năm trước, sau khi cô bị rơi xuống nước suýt chết đuối, được cứu lên thì mắc bệnh thần kinh. Ngày hôm qua cô phát bệnh, đập phá phòng của tôi đến loạn cả lên, còn để cho thích khách muốn ám sát tôi chạy thoát.” Mộ Ảnh Quân nghiêm túc thuật lại tình huống đêm qua.

Không biết có phải nàng giả bộ quá giống hay không, mà Mộ Ảnh Quân thực sự bắt đầu hoài nghi nàng có bệnh hay không. Hắn nhớ rất rõ, lần đầu gặp nàng, cô bé này vô cùng lanh lợi, lại còn đêm qua nổ súng chính xác như vậy bệnh ở đâu ra chứ?

“Sao có thể như vậy được?” Hoắc Kiều San dường như không tin: “Tôi không có bệnh, mẹ tôi chưa từng nói tôi có bệnh!”

“Vậy cô thử nhìn xung quanh xem, có phải bây giờ cô đang ở một khoang xe khác hay không?” Mộ Ảnh Quân chăm chú nhìn nàng, muốn từ trên mặt nàng tìm ra sơ hở.

Hoắc Kiều San nhìn quanh một vòng. Khoang xe này không có những đồ vật tinh xảo hoa lệ như hôm qua, giường cũng không phải kiểu ghế quý phi. Nàng có chút cảnh giác, ôm chăn mỏng, chớp mắt nhìn hắn: “Mộ nhị thiếu không phải lại muốn giễu cợt tôi, đêm qua âm thầm đổi tôi sang khoang xe khác chứ?”

Mộ Ảnh Quân bật cười. Nha đầu này thật biết giả bộ. Chỉ là một đứa nhỏ mới mười sáu tuổi mà tâm trí lại tinh tường chẳng khác gì người lớn. Hắn không nói gì, đứng dậy đi ra ngoài.

Má Vương nhanh chóng tiến tới, chột dạ giải thích: “Cô gia, đều là lão nô sai, trước đây chưa nói với ngài. Bệnh này của tiểu thư nhà chúng tôi mấy năm trước có cơ duyên được một danh y chữa trị, cuối cùng cũng có hiệu quả. Tiểu thư đã lâu không phát bệnh rồi. Phu nhân cứ nghĩ bệnh đã khỏi nên chưa nói với ngài, cũng không cho tôi nói. Khi tiểu thư phát bệnh, tâm tính rất tệ, chắc hẳn sau này vẫn phải tiếp tục điều trị.”

Má Vương nói vô cùng trôi chảy, giống như thật, khiến hắn suýt nữa thì tin.