Chương 10: Súng ở đâu?

“Nếu tiểu thư nhà ngươi đã có bệnh như vậy, tại sao còn dám đem cô ấy gả cho tôi?” Mộ Ảnh Quân khẽ nhướng mày.

“Hôm qua xảy ra chuyện như vậy đều là lão nô sai. Trong nhà mọi người đều nghĩ là tiểu thư đã khỏi bệnh rồi, vì tiểu thư đã lâu không phát bệnh. Ngay cả bản thân tiểu thư cũng không biết trong người mình lại có căn bệnh này. Người mỗi lần phát tác xong, lúc tỉnh lại đều bất tỉnh nhân sự, sau đó sẽ quên hết. Nếu Mộ thiếu gia muốn dùng lý do này để từ hôn, vậy lão nô cũng chỉ đành mang tiểu thư trở về Phương Châu thôi.”

Má Vương lấy lui làm tiến. Quả thật là người thông minh, trải qua chuyện như vậy, Mộ Ảnh Quân làm sao có thể thật sự để nàng trở về được chứ?

“Chuyện đã như vậy rồi, đành để về sau hẵng tính. Đến Liêu Châu, tôi sẽ mời danh y đến chữa trị cho tiểu thư nhà các người, liệu mà chăm sóc tốt cho cô ấy đi.”

Mộ Ảnh Quân nói xong liền phất tay rời đi. Má Vương lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, vừa quay vào liền nhìn thấy Tuyết Oanh cùng Hạ Vũ đang hầu hạ Kiều San rửa mặt, lúc này mới an tâm.

“Các ngươi đã sửa sang xong mấy món đồ hôm qua bị hỏng của tiểu thư chưa?” Má Vương lạnh lùng hỏi.

“Chúng ta đi ngay.” Hai nha đầu nhìn nhau, sau đó gấp rút đi ra ngoài.

Má Vương lúc này mới tiến đến giúp Kiều San chải đầu: “Tiểu thư, những chuyện như vậy về sau đừng để xảy ra nữa. Má Vương có chín cái mạng cũng không đủ chống đỡ đâu.”

“Cảm ơn má, má Vương.”

Ngày hôm qua đúng là nhờ má Vương giúp nàng tìm được một cái cớ để thoát thân, nhưng về sau chỉ sợ còn nhiều trắc trở hơn nữa.

“Cửa ải này xem như đã qua rồi. Cô gia bây giờ đối với tiểu thư đã sinh lòng nghi ngờ, sau này phải cẩn thận hơn một chút. Tiểu thư còn phải lại gần cô gia nhiều hơn.”

Má Vương chải cho nàng một kiểu tóc búi cao đơn giản gọn gàng, nhìn vào gương ngắm dung nhan tuyệt mỹ của nàng rồi nói: “Ta hôm nay nhìn qua cô Tô kia… không, Tô di thái (trước đây vợ cả gọi là phu nhân, còn các vợ lẽ gọi là di thái) kia, so với tiểu thư thì còn kém xa.”

Kiều San không nói lời nào. Nàng có thể nhìn ra, Mộ Ảnh Quân đối với Tô Thục Quyên thái độ có chút không đúng, không giống với quan hệ vợ lẽ đơn giản như vậy. Tô Thục Quyên thường ngày hay đi theo hắn, lại hay mặc quân trang, phảng phất giống như thuộc hạ của hắn hơn là thê thϊếp.

Buổi sáng ngày hôm sau, rốt cuộc cũng đến Liêu Châu. Kiều San đổi sang cát phục màu đỏ thêu chỉ vàng sang trọng, đội khăn voan, chuẩn bị xuống xe. Mộ Ảnh Quân cũng cho nàng vài phần thể diện, ân cần đỡ nàng xuống. Hắn nhìn nàng ăn mặc như vậy không khỏi có chút buồn cười. Hoắc Kiều San mấy lần gặp đều mặc âu phục thoải mái, một chút cũng không giống tiểu thư khuê các bình thường. Lúc này mặc một thân hỉ phục rực rỡ, thật đúng là biến thành một cô vợ nhỏ theo khuôn phép.

Vừa xuống khỏi xe lửa đã thấy một hàng xe hơi đứng sẵn chờ đợi. Phó quan của Mộ Hoài Cẩn là Lưu Kính Chí cầm đầu đứng ở đó. Thấy bọn họ xuống xe, hắn liền đi nhanh tới nói: “Nhị thiếu, đốc quân lệnh cho tôi ở chỗ này đợi ngài. Đốc quân nói, vì không để lỡ giờ lành, mời ngài cùng Hoắc tiểu thư lập tức thành thân.”

Sắc mặt Mộ Ảnh Quân khẽ trầm xuống, sau đó lại cười nói: “Phụ thân cũng thật gấp gáp, nếu không biết còn tưởng rằng người thành thân là ông ấy.”

Lưu Kính Chí không nói gì. Quan hệ phụ tử bất hòa giữa nhị thiếu và đốc quân cũng không phải chuyện ngày một ngày hai, người ngoài như hắn tốt nhất không nên xen vào.

“Nhị thiếu, mời lên xe, lễ phục ở trên xe đã chuẩn bị đầy đủ rồi.”

Mộ Ảnh Quân đành phải lên xe. Tô Thục Quyên ở bên cạnh cũng muốn theo lên, Lưu Kính Chí liền giơ tay ngăn lại: “Tô cô nương, chỉ sợ cô không thể ngồi chiếc xe này.”

Sắc mặt Tô Thục Quyên trong nháy mắt tái đi, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm.

“Tư phó quan, đưa Tô di nương về.” Mộ Ảnh Quân biết bây giờ không phải lúc làm trái ý phụ thân, liếc nhìn Tô Thục Quyên một cái rồi nói.

Từ phó quan chỉ đành đưa Tô Thục Quyên sang một chiếc xe khác rồi rời đi.

Lưu Kính Chí lại đi đến bên cạnh Hoắc Kiều San: “Thiếu phu nhân, mời người lên xe!”

Kiều San lần đầu cảm nhận được mối quan hệ phức tạp trong Mộ gia. Chứng kiến Mộ đốc quân không thích Tô Thục Quyên, lại thấy Mộ Ảnh Quân đối nghịch với cha mình, quả thực rất thú vị.

Nàng nhẹ nhàng gật đầu rồi ngồi lên xe. Má Vương cùng hai nha đầu Tuyết Oanh và Hạ Vũ ngồi ở một xe khác.

Thật ra trong lòng Hoắc Kiều San vẫn cảm thấy thấp thỏm. Nàng tự hỏi tại sao Mộ Ảnh Quân lại giữ nàng lại. Trên xe lửa, nàng đã để cho nghi phạm ám sát hắn chạy thoát. Nếu hắn cho rằng nàng giả điên, vậy nàng hẳn đã bị coi là đồng bọn với đám nghi phạm kia, đáng lẽ phải bị xử tội cùng. Còn nếu hắn cho rằng nàng thật sự điên, thì đường đường là nhị thiếu của Mộ gia, sao lại muốn kết hôn với một nữ nhân có bệnh như nàng? Hắn hoàn toàn có lý do quang minh chính đại đưa nàng trả về Hoắc gia.

Nhưng cả hai điều đó hắn đều không làm, ngược lại còn để nàng tiếp tục ở lại, cùng hắn bái đường thành thân, trở thành thê tử của hắn. Nàng nghĩ không ra rốt cuộc Mộ nhị thiếu này muốn làm gì, chỉ có thể cẩn thận bước từng bước như đi trên than hồng.

Đến Mộ phủ, nơi này đã treo đầy đèn l*иg đỏ, khách khứa ra vào đông vui. Khi xuống xe, Mộ Ảnh Quân đã mặc hỉ phục màu đỏ, trông rất anh khí tiêu sái. Má Vương xuống xe trước, rồi quay lại đỡ Kiều San. Hai người một đường tiến vào trong. Khăn hỉ trên đầu che khuất tầm mắt, nàng chỉ có thể để má Vương nhắc nhở từng bước, ánh mắt đặt xuống phía dưới, vừa vặn nhìn thấy bước chân của Mộ Ảnh Quân. Giày da màu đen đắt tiền bóng loáng, bước chân trầm ổn hữu lực.

Kiếp trước, nàng là nữ cường nhân, là trinh sát cao cấp, phá án vô số, khiến tội phạm chỉ cần nghe tên đã khϊếp sợ. Khi đó nàng chưa từng nghĩ đến chuyện lập gia đình. Lần chấp hành nhiệm vụ kia, nàng đuổi tội phạm vào một con ngõ tối, sau đó liền ngất đi. Khi mở mắt ra, chỉ cảm thấy đau đớn, hít thở không thông. Nàng đã rơi xuống nước chết đuối. Khi được cứu lên, nàng phát hiện bản thân cư nhiên lại trở thành một bé gái mới mười hai tuổi. Từ một phụ nữ hai mươi tám tuổi biến thành đứa trẻ mười hai, phải mất một thời gian dài nàng mới chấp nhận được việc mình đã xuyên không, lại còn phải dần dần thích ứng với cuộc sống mới. Không ngờ rằng, mới mười sáu tuổi nàng đã phải lập gia đình, càng không ngờ phải gả cho một kẻ độc ác vô tình, một người đàn ông tâm cơ thâm trầm như vậy.

Lúc này, nàng đã được dắt tới lễ đường. Nghe thấy tiếng hô “nhất bái thiên địa”, má Vương liền đỡ nàng di chuyển thân thể, bái lạy như con rối. Bái đường xong cũng là lúc nàng bị đưa vào phòng tân hôn, chuẩn bị động phòng. Má Vương đứng bên cạnh trông chừng liên tục, không cho nàng vén khăn lên.

“Tiểu thư, người an phận ngồi đi! Đây không phải là Hoắc gia chúng ta, mà là Mộ gia ở Liêu Châu. Người đã gả cho Mộ thiếu làm vợ thì phải hầu hạ hắn cho thật tốt.”

Má Vương là nghĩ cho nàng, chỉ là tư tưởng cũ kỹ này khiến người ta khó chịu, nàng đành nhịn xuống. Chỉ là bụng đã kêu réo đến mức không chịu nổi, cứ phải chịu đựng như vậy quả thực rất khó chịu.

“Má Vương, vòng tay của ta hình như không ở đây. Người qua đó giúp ta lấy tới một chút, được không?” Nàng nhân cơ hội tách má Vương ra.

“Ta nhớ rõ đã để trong hộp trang điểm rồi mà.” Má Vương nói xong liền đi đến bàn trang điểm, mở hộp tìm kiếm.

Kiều San thở dài bất lực, đúng lúc ấy lại nghe thấy tiếng cửa đóng lại thật mạnh.

“Cô gia vạn phúc.” Má Vương vội vàng chạy tới cúi người thi lễ, “Cô gia có thể vén khăn voan.”

Mộ Ảnh Quân nhìn má Vương cười đến mức không thấy mắt đâu, nhíu mày một cái rồi tiện tay xốc khăn voan của nàng lên, nói với má Vương: “Ngươi ra ngoài đi!”

Má Vương hơi sững người, nhưng vẫn lui ra ngoài, trước khi đi còn không quên dặn dò: “Cô gia, tiểu thư tuổi còn nhỏ, mong ngài dịu dàng một chút.”

Kiều San nghe lời này mà chính mình cũng muốn xỉu tại chỗ. Nàng thật sự không nghĩ Mộ Ảnh Quân lại muốn động phòng với mình!

Sau khi cửa đóng lại, Mộ Ảnh Quân lạnh lùng nhìn nàng, nói: “Súng ở đâu?”