Lâm Khê Tây khựng lại, đôi mắt mở to, đầu óc trống rỗng, không hiểu Tạ Kiêu đang ám chỉ điều gì.
Tạ Kiêu không cho cô thời gian truy hỏi, anh nghiêng người, sải bước qua khung cửa.
Hơi thở lạnh lẽo mang theo mùi nắng và bụi đường bất ngờ ùa vào, lấn át không gian nhỏ hẹp của ngôi nhà.
“Cậu, ai cho cậu vào.” Lâm Khê Tây vội vã chắn trước mặt anh, giọng mang theo chút hoảng hốt
Tạ Kiêu cúi đầu, khóe môi cong lên, ánh mắt thoáng qua những tấm giấy khen chi chít treo trên tường.
Anh chậm rãi nhả từng chữ: “Nhà nhỏ thật nhưng sạch sẽ rất giống cậu.”
Nói xong, anh ngang nhiên bước thêm một bước, bỏ qua sự phản đối vụng về của cô.
“Tạ Kiêu.”
Nhưng Tạ Kiêu cao hơn Lâm Khê Tây một cái đầu, ánh mắt lại quá mức bình thản gần như coi sự giận dữ của cô chỉ như tiếng mèo con gầm gừ.
Anh cúi xuống, khoảng cách chỉ còn vài tấc, giọng nói trầm thấp len lỏi bên tai: “Lâm Khê Tây, tối qua cậu bảo tôi dám cởi, cậu dám sờ. Thật không?”
Trái tim cô nảy lên một nhịp mạnh đến choáng váng.
Ký ức mơ hồ về buổi tối hôm trước chợt ùa về, lời nói bâng quơ lúc nóng nảy lại trở thành cái cớ để anh dùng ép sát cô vào tường.
Không gian phòng khách vốn nhỏ, bóng dáng cao lớn của anh gần như chiếm trọn.
Ánh nắng xiên qua khung cửa sổ hắt xuống, in hình hai người chênh lệch chiều cao lên nền gạch.
“Cậu… đừng có mà được nước lấn tới.” Giọng Lâm Khê Tây run nhè nhẹ nhưng vẫn cố tỏ ra kiên cường
Tạ Kiêu nhếch môi, ánh mắt càng sâu: “Không dám?”
Cô nghiêng mặt sang bên, tránh ánh nhìn quá gần của anh, trái tim đập hỗn loạn, từng hơi thở của anh phả xuống gáy cô, vừa nóng vừa lạnh khiến da đầu Lâm Khê Tây tê dại.
Anh cong khóe môi, giọng nói chậm rãi tràn ngập tà khí: “Thì ra Lâm Khê Tây cũng biết sợ?”
Cô nghiến răng, hai bàn tay siết chặt vạt áo mình, kiên quyết ngẩng đầu: “Ai nói tôi sợ.”
Ý cười trong đôi mắt Tạ Kiêu sâu hơn.
Lâm Khê Tây cảm thấy toi rồi!!!
Cô quên mất Tạ Kiêu nhìn thì là học sinh ngoan nhưng thật chất là một tên lưu manh.
Lúc nào cũng khoác lên vẻ ngoài nhã nhặn, giả vờ ngoan ngoãn đứng đắn nhưng chỉ cần trước mặt cô, bản chất lưu manh của anh sẽ lập tức lộ ra không sót chút nào.
Hơi thở anh lướt qua vành tai khiến toàn thân cô nổi da gà.
“Cậu nhận cậu sợ, tôi sẽ xem như chưa từng có gì cả.” Tạ Kiêu nói chậm rãi, giọng khàn khàn cố ý kéo dài: “Dù sao, bất cứ chuyện gì cậu cũng chỉ đứng ở vị trí hạng nhì.”
Những lời đó giống như mũi dao đâm thẳng vào lòng tự tôn của Lâm Khê Tây.
Cô luôn so đo với anh từng chút một, thành tích học tập cũng vậy, chưa bao giờ chịu nhận thua.
“Cởi ra ngay cho tôi.” Cô nghiến răng bật thốt, mặt đỏ bừng đến tận mang tai
Khóe môi Tạ Kiêu cong lên, ý cười càng thêm tà mị.
Tạ Kiêu chậm rãi đưa tay lên, từng chiếc cúc áo sơ mi được tháo ra trong tĩnh lặng, tiếng lách tách nhỏ nhoi lại vang lên rõ ràng đến nỗi khiến tim Lâm Khê Tây đập loạn.
Áo sơ mi bị cởi bỏ để lộ thân hình rắn chắc dưới lớp vải mỏng manh.
Vai rộng, eo hẹp, đường nét cơ bắp rành mạch căng tràn sức mạnh mà không hề thô kệch, vầng ngực rắn rỏi phập phồng theo nhịp thở, cơ bụng từng múi gọn gàng.
Ánh nắng xiên qua cửa sổ rơi xuống, tô đậm từng đường cong mạnh mẽ khiến cả người anh tựa như tác phẩm điêu khắc sống động.
Khí chất vốn đã lạnh lùng, nay lại mang thêm vài phần sắc bén cùng gợi cảm khiến người đối diện vừa muốn tránh né vừa không thể rời mắt.
Tạ Kiêu hờ hững vắt áo lên ghế, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm Lâm Khê Tây, môi nhếch thành nụ cười như có như không.
Giọng anh trầm thấp, vừa lười biếng vừa tà mị: “Sờ xem.”
Lâm Khê Tây mà biết sợ thì không phải Lâm Khê Tây.
Đầu ngón tay cô vươn ra, chạm một cái, làn da dưới ngón tay nóng hổi đến kinh người, căng chắc mà đầy sức sống.
Tạ Kiêu không tránh cũng không nhúc nhích, đôi mắt đen sâu như vực chỉ im lặng nhìn cô, khóe môi cong lên thành nụ cười mơ hồ.
Cảm giác dưới tay quá thật, quá rõ ràng khiến tim Lâm Khê Tây như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Lâm Khê Tây sờ tới sờ lui, sầu riêng này quả nhiên chắc thịt.
“Người ta nói, tâm sinh tướng, sao tâm cậu xấu mà tướng cậu ngon vậy.”
Tạ Kiêu: “…”
Lâm Khê Tây liếʍ môi, tay vẫn sờ lên cơ bụng của Tạ Kiêu, bị hấp dẫn đến không dứt ra được.
Sờ rất thích, rất đã tay.
Tạ Kiêu cúi nhìn bàn tay trắng nõn của Lâm Khê Tây đang sờ người mình, nhất thời hô hấp có chút nhiễu loạn, tay cô rất mềm khiến toàn thân anh tê dại.
Hạ thân không kiềm được mà căng lên, dù sao tuổi này là tuổi ở độ trưởng thành chắc chắn có những suy nghĩ đen tối, không đứng đắn.
Hơn hết, Tạ Kiêu không phải người đàng hoàng thật sự.
Lâm Khê Tây càng sờ càng thấy ghiền, ngón tay vòng qua từng múi cơ săn chắc, ánh mắt sáng lấp lánh như đang nghiên cứu một món bảo vật.
“Bên trong thì hư hỏng, bên ngoài lại giả vờ đoan chính.” Cô buông lời chế nhạo
Tạ Kiêu nheo mắt, sống lưng căng thẳng cảm giác từ bàn tay nhỏ bé kia như từng luồng điện chạy dọc khắp cơ thể khiến hô hấp anh nặng nề dần.
Anh khẽ cúi đầu, đôi môi mím chặt để kiềm chế nhưng bên dưới lại sớm phản bội chủ nhân, căng cứng đến mức không thể che giấu.
Anh nhếch môi, giọng khàn khàn mà vẫn kịp châm chọc: “Còn cậu, ngực thì bé, chỗ nào cũng nhỏ, có mỗi cái não to."
Lâm Khê Tây: “…”
Cô tức giận đỏ mặt, tay bật thẳng lên nhéo một cái vào hạt đậu trước ngực Tạ Kiêu khiến anh vừa đau vừa bất ngờ.
Cô hung hăng nói: “Nhỏ chỗ nào? Cậu thấy chưa mà bảo nhỏ?”
Tạ Kiêu bị đau chỉ khẽ nhăn mặt nhưng lại nhẹ nhún vai, vẫn giữ vẻ trêu ngươi: “Cần thấy sao? Nhìn qua là biết rõ rồi.”
“Cậu… Tạ Kiêu… đi chết đi.”
Trong cơn tức giận, Lâm Khê Tây bất chấp hai tay đẩy mạnh vào ngực anh.
Không ngờ Tạ Kiêu quả thật không phòng bị, cả người anh ngã thẳng xuống sô pha phía sau.
“Ầm” một tiếng, thân hình cao lớn đổ xuống, áo sơ mi còn vắt hờ bên ghế rơi theo, che nửa khuôn mặt anh.
Lâm Khê Tây đứng chống nạnh, đôi mắt long lanh vì giận: “Cho cậu dám nói bậy.”
Tạ Kiêu chậm rãi gỡ áo ra, nửa ngồi nửa nằm trên sô pha, tóc rối nhẹ, khóe môi cong lên một nụ cười tà mị đến mức nguy hiểm.
“Tôi cho cậu xem, cậu sờ rồi, tôi có cảm giác rất lỗ, có cơ hội đến lượt cậu cho tôi xem, nhé?”
Lâm Khê Tây mặt đỏ bừng nghiến răng quát lên: “Cút.”
Sau đó rầm một tiếng, Tạ Kiêu bị đuổi ra khỏi nhà Lâm Khê Tây, nửa thân trên trần cùng chiếc áo sơ mi bị quăng lên người.
Anh bật cười nhìn cánh cửa đóng sầm, chậm rãi đem áo mặc vào.
Thật thú vị còn kí©h thí©ɧ hơn việc học và đứng thứ nhất.
Tạ Kiêu sắp không chờ thêm được nữa.