Lâm Khê Tây trở lại lớp học khi đã gần hết tiết cuối.
Cô giáo lo cô trong người còn mệt nên đặc biệt cho phép cô về sớm, buổi chiều cũng có thể nghỉ ngơi.
Tiết Nghị nói sẽ đưa cô về, dù sao hai nhà cùng một con đường lại quen biết từ nhỏ, việc đó với cậu ta mà nói rất tự nhiên.
Trong lớp, Tạ Kiêu ngồi tựa lưng vào ghế, dáng người cao lớn nổi bật giữa đám đông.
Gương mặt anh tuấn rất đẹp trai sáng rực dưới ánh nắng chiếu nghiêng qua cửa sổ, đôi mắt đen nhánh lạnh nhạt dõi theo Tiết Nghị đang xách cặp cho Lâm Khê Tây.
Đột nhiên anh cảm thấy rất không thoải mái.
Trên người Lâm Khê Tây dính máu của cô, tuy không nhiều nhưng nhìn vào liền chói mắt, đặc biệt máu đọng khô trên đôi chân trắng mịn của Lâm Khê Tây, có cảm giác như hoa hồng nở trên tuyết trắng.
Ánh mắt anh không hề rời đi, cứ thế dõi theo từng bước chân của Lâm Khê Tây như thể trong mắt anh duy chỉ có bóng dáng ấy là đặc biệt nhất.
Giữa ánh nắng ngả vàng, dáng người nhỏ nhắn của Lâm Khê Tây hiện lên rõ ràng, mái tóc cột cao khẽ lay động trong cơn gió nhẹ để lộ chiếc gáy trắng ngần mỏng manh.
Dáng đi vội vã của cô vừa kiên quyết vừa có chút bướng bỉnh giống như con mèo nhỏ xù lông.
~
Lâm Khê Tây về đến nhà lúc ba mẹ cô vẫn chưa làm về, cô đuổi Tiết Nghị không cho cậu ta lèm bèm bên tai.
Cô thay một bộ đồ sạch sẽ, lúc này mới sực nhớ hôm nay đã nói với ba mẹ sẽ ở lại trường học buổi chiều, thế nên ba mẹ cho tiền ăn ở trường chứ không nấu cơm.
Hai người bận rộn trông cửa hàng tạp hóa ngoài chợ, từ sáng sớm đến tận tối mới dọn hàng về gần như cả ngày không có mặt ở nhà.
Cô mở điện thoại, cân nhắc vài giây rồi quyết định đặt đồ ăn cho người ta giao đến.
Ngón tay khẽ lướt trên màn hình, ánh sáng phản chiếu lên gương mặt trắng trẻo.
Cửa hàng đồ ăn gần trường Trung Dân thường rất đông khách.
Tạ Kiêu cùng Tu Nghiêu tìm được một bàn trống, bốn phía đều là học sinh vừa tan tiết, ăn vội rồi chuẩn bị quay lại trường cho buổi chiều.
Ngụy Nhất làm thêm ở đây, thuận tay ưu tiên cho hai người bọn họ trước.
Bên cạnh Ngụy Nhất còn có một cô bé lém lỉnh tên Lâm Thiển, thường chạy qua chạy lại giúp việc vặt, dáng vẻ lanh lợi khiến khách quen nào cũng nhớ mặt.
Ngụy Nhất đem ra hai phần ăn đặt trước mặt Tạ Kiêu và Tu Nghiêu, vừa căn dặn: “Ăn xong tự dọn đi, đừng có bắt tôi dọn hộ.”
Tu Nghiêu nhướng mày: “Này, đây là trách nhiệm của cậu đấy?”
Ngụy Nhất phẩy tay, không thèm bận tâm, xoay người quay lại quầy thanh toán.
Có Ngụy Nhất ở đây, cửa hàng càng đông hơn, đặc biệt là các nữ sinh, họ lấy cớ mua đồ, ánh mắt lại thường xuyên dõi Ngụy Nhất.
Tạ Kiêu chống cằm nhìn tô mì trước mặt mà không hề động đũa, cảm giác không ngon miệng, muốn tìm một món gì đó thật ngon đủ giải đói cho anh.
Nhưng đó là gì, Tạ Kiêu chưa tìm ra được.
Đúng lúc ấy, tiếng nhân viên giao hàng vọng lên: “Đơn này đặc biệt thật, tiền món chính chỉ có ba mươi ngàn mà tiền thêm món tới năm mươi ngàn.”
Cả cửa hàng cười ồ một tiếng.
Ngụy Nhất bước ra, đưa hóa đơn cho người giao hàng: “Đơn của Lâm Khê Tây, tổng tám mươi ngàn, tiền ship bên các anh tự tính với khách.”
Ngay khi cái tên ấy rơi xuống, Tạ Kiêu lập tức ngẩng đầu.
Ánh mắt anh sắc lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào tờ hóa đơn trong tay người giao hàng như muốn xác nhận.
~
Lâm Khê Tây đang nằm dài trên sô pha, tập trung học thuộc bài văn.
Cô mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, áo hai dây và quần ngắn hồng in hình mèo Kitty, vừa trẻ trung vừa dễ thương.
Hai chân cô gác lên thành ghế, đong đưa nhịp nhàng theo từng câu chữ lẩm bẩm trong miệng.
Điện thoại bất ngờ reo, hiện lên số của người giao hàng.
Lâm Khê Tây lập tức đặt sách xuống bàn, hí hửng chạy ra mở cửa.
“Của em…” Câu nói còn chưa kịp thốt hết, cô đã chết sững ngay ngưỡng cửa
Tạ Kiêu!?
“Á, sao lại là cậu?”
Đôi mắt tròn xoe của Lâm Khê Tây nhìn Tạ Kiêu đầy kinh ngạc.
Trước mặt là Tạ Kiêu với dáng vẻ điềm đạm nhã nhặn, gương mặt tuấn tú vương một nụ cười khó đoán.
Tạ Kiêu nhìn Lâm Khê Tây, ánh mắt anh khẽ tối đi, hầu kết lăn nhẹ.
Trong khoảnh khắc ấy, sự hồn nhiên vô phòng bị của Lâm Khê Tây lại khiến bầu không khí trở nên khác lạ.
Tạ Kiêu cúi đầu, ánh mắt bất giác lướt qua đường cong thấp thoáng trong lớp áo mỏng của Lâm Khê Tây rồi lại rơi xuống đôi chân trần trắng mịn.
Cô vốn đã trắng trẻo nổi bật khi mặc đồng phục, nay trong bộ đồ ở nhà ngắn ngủn, mát mẻ càng khiến người đối diện khó giữ bình tĩnh như dẫn dắt người phạm tội.
Cuối cùng Tạ Kiêu cũng biết mình muốn ăn món gì rồi.
Hầu kết anh lăn nhẹ nhưng rất nhanh Tạ Kiêu thu lại ánh nhìn, bình thản giơ túi thức ăn lên, giọng trầm ổn.
“Giao đồ ăn.”
Rất ra dáng người lịch sự đường hoàng.
Lâm Khê Tây sững người, không nghĩ Tạ Kiêu lại là nhân viên giao đồ ăn của tiệm thức ăn gần trường, cô chỉ biết chỗ đó là nơi làm thêm của Ngụy Nhất, không ngờ còn có Tạ Kiêu.
“Cậu thiếu tiền hả?”
Tạ Kiêu… ?
Đột ngột Lâm Khê Tây hỏi như thế, Tạ Kiêu không biết trả lời ra sao.
Dù sao Lâm Khê Tây không phải vô duyên vô cớ hỏi vậy, học sinh cấp ba mà đi làm thêm chỉ có thể do thiếu tiền.
Lâm Khê Tây tuy ghét Tạ Kiêu nhưng chỉ trong vấn đề học hành, cô là người tốt vì thế lấy thêm tiền định bụng sẽ cho thêm.
Dù sao làm người giao hàng cũng rất cực khổ lại còn giao vào buổi trưa nắng nóng.
Trong lúc cô xoay người vào nhà lấy ví, Tạ Kiêu để ánh mắt tự do dạo quanh.
Ngôi nhà nhỏ gọn gàng, ấm áp, tường treo đầy giấy khen và ảnh chụp, tất cả đều xoay quanh thành tích học tập của cô.
Một lúc sau Lâm Khê Tây quay trở lại, cô cầm theo tiền đưa cho Tạ Kiêu.
“Tiền đồ ăn và tiền ship là một trăm, ở đây là một trăm hai mươi, tôi không có nhiều tiền cho thêm.”
Tạ Kiêu nhìn tiền trong tay cô, đôi mắt khẽ nheo lại.
Ngón tay anh chạm nhẹ vào đầu ngón tay cô khi nhận lấy, dòng điện mỏng manh len lỏi qua da thịt khiến không khí thoáng chốc trở nên khác lạ.
Anh không vội cất tiền, ngước mắt nhìn thẳng vào cô: “Lâm Khê Tây, còn nhớ tối qua nói gì không?”
Lâm Khê Tây: “?”