Buổi sáng hôm sau, Lâm Khê Tây lê bước vào lớp với đôi mắt thâm quầng, sắc mặt nhợt nhạt.
Cả đêm cô không ngủ được, nhắm mắt lại là hình ảnh cơ thể gợi cảm quá mức của Tạ Kiêu hiện ra, ám ảnh đến nỗi giờ đây nhìn đâu cô cũng như thấy anh đang ngang nhiên cởi trần trêu chọc mình.
Từ Nhan thấy dáng vẻ uể oải của cô thì sững người, kéo Tiết Nghị cùng quay xuống hỏi han.
“Khê Tây, cậu học bài đến thức trắng đêm sao?”
Lâm Khê Tây mệt mỏi nằm dài lên bàn, chẳng buồn ngẩng đầu chỉ yếu ớt xua tay.
Đúng lúc ấy, Tạ Kiêu từ cửa lớp thong thả bước vào, ánh mắt anh lướt qua chỗ Lâm Khê Tây, khóe môi anh cong nhẹ, một nụ cười nhạt thoáng qua như có như không.
Anh ngồi xuống chỗ của mình phía sau lưng cô, động tác chậm rãi, phong thái bình thản lấy sách ra đọc.
“Lâm Khê Tây, con gái mà ngủ nhiều sẽ bị nói đó.” Tiết Nghị cười hì hì, kéo cánh tay cô định lôi dậy
Lâm Khê Tây bực mình ngồi bật dậy, dưới bàn thì giơ chân đá mạnh một cái.
Tiết Nghị ôm chân lại buồn cười chứ không giận còn vươn tay nhéo má cô: “Giận cơ à? Không sợ tôi méc mẹ cậu sao? Này, tối qua chẳng lẽ xem gì bậy bạ nên mới không ngủ được hả?”
Lập tức sắc mặt Lâm Khê Tây đỏ bừng vì bị nói trúng tim đen, cô gắt gỏng gạt tay Tiết Nghị ra: “Tớ không còn nhỏ nữa, đừng có mà bẹo má tớ.”
Tiết Nghị bật cười ngất ngưởng còn định đưa tay bẹo thêm lần nữa thì một tiếng động lớn vang lên, cắt ngang không khí ồn ào.
Một quyển sách dày cộm rơi phịch xuống sàn lớp, cả lớp đồng loạt giật mình quay sang nhìn.
Người gây ra lại là Tạ Kiêu, anh hơi cúi đầu, môi cong lên nụ cười nhã nhặn, giọng nói ôn hòa vang lên.
“Xin lỗi, sách dày quá, tôi cầm không chắc nên rơi mất. Phiền mọi người rồi.”
Thái độ lễ độ đến mức chẳng ai có thể trách móc, ngược lại còn khiến cả lớp không thể giận nổi.
Anh khẽ cong môi, nụ cười hòa nhã đến mức khiến người ta không thể bắt bẻ, gương mặt tuấn tú rạng rỡ tựa nắng sớm.
Lâm Khê Tây nhíu mày, nghiêng đầu nhìn xuống chỗ bàn phía sau.
Đúng lúc ấy, ánh mắt Tạ Kiêu đã an tĩnh đặt lên người cô, Lâm Khê Tây vội quay lên, tối qua đột nhiên giữa cô và anh có những thứ vượt xa mối quan hệ kẻ thù của cả hai làm cô hiện tại chưa thích ứng được.
Lâm Khê Tây tự nhủ, do cả hai học nhiều quá nên nhất thời mất kiểm soát hành động và lời nói.
Sau đó cô trừng mắt bảo Tiết Nghị đừng chọc cô nữa mới làm cậu ta ngoan ngoãn quay lên trên.
Tạ Kiêu nhàn nhạt nâng mắt, quả nhiên là chướng mắt anh.
Tiết học bắt đầu sau hồi chuông báo.
Lâm Khê Tây ngồi chăm chú vừa nghe giảng vừa ghi chép, cô học ngày học đêm đích thực rất mệt mỏi.
“Lâm Khê Tây.”
Tiếng gọi của cô giáo làm Lâm Khê Tây giật mình, cô vội đứng lên: “Dạ.”
“Thầy toán nói tiết vừa rồi em xử sự với Tạ Kiêu không đúng, phải không?”
Lâm Khê Tây nhớ đến ngón giữa thân thiện của cô dành cho Tạ Kiêu thì nuốt nước bọt đáp: “Dạ… em, phải ạ.”
Việc Lâm Khê Tây ghét Tạ Kiêu cả trường đều biết, giáo viên cũng vậy, cô giáo đứng trên bục giảng nghiêm khắc giảng đạo lí.
“Em là học sinh gương mẫu còn đứng thứ hai toàn trường, sao lại gây chuyện với bạn? Sao không học cách đối xử tốt với nhau như Tạ Kiêu? Lần này cô nhắc nhở em nếu còn tiếp diễn, cô sẽ thông báo với phụ huynh.”
Lâm Khê Tây cúi đầu, chỉ có cô là kẻ xấu còn Tạ Kiêu là người tốt, cô còn nghe thấy tiếng cười nhỏ của Tạ Kiêu phía sau lưng khiến cô tức đến siết chặt tay.
Thật sự muốn đánh Tạ Kiêu một trận.
“Vâng ạ.” Lâm Khê Tây đáp một tiếng
Trước mắt Lâm Khê Tây bỗng mơ hồ, choáng váng, một giọt nóng ấm rơi lăn trên trang giấy trắng, tiếng tí tách nhỏ nhưng khiến cả lớp chấn động.
Cô đưa tay bịt mũi, sắc mặt trắng bệch, máu vẫn chảy không ngừng.
Cô giáo vội vàng bước xuống hoảng hốt kêu: “Nhanh, đưa em ấy đến phòng y tế.”
Trong lúc hỗn loạn, một bàn tay chắc nịch chụp lấy gáy Lâm Khê Tây, nhẹ nhàng ép cô ngửa đầu.
Trước mặt cô là gương mặt anh tuấn của Tạ Kiêu, vẻ mặt anh điềm tĩnh không thay đổi, anh cúi xuống, bình thản nói.
“Ngửa đầu lên. Buông tay.”
Cô định vùng ra nhưng khăn giấy lạnh áp vào mũi khiến cô bớt hoảng.
Trước khi cô kịp phản ứng, Tạ Kiêu đã gỡ tay cô ra, lau chặn vết máu bằng khăn giấy trong tay.
“Tạ Kiêu, em đưa Khê Tây đến phòng y tế đi.”
Lâm Khê Tây không muốn để Tạ Kiêu đưa mình đi nhưng giáo viên đã ra lệnh, không thể từ chối cũng không thể cãi lại.
Khuôn mặt Lâm Khê Tây nhợt nhạt, chuyện cô chảy máu cam không phải lần đầu, cô chỉ không ngờ lần này lại trong lớp còn trước mặt Tạ Kiêu.
Sau khi đến phòng y tế, cô giáo nhẹ nhàng giúp Lâm Khê Tây lau sạch máu trên môi và cánh mũi, nhìn vẻ mặt của Lâm Khê Tây cũng đoán được cô chảy máu cam do học hành quá lao lực.
Cô giáo nghiêm chỉnh giáo huấn Lâm Khê Tây: “Học hành quan trọng nhưng sức khỏe phải ưu tiên. Nếu em cứ để tiếp diễn thì rất nghiêm trọng, cơ thể con gái đang độ trưởng thành cần được chăm sóc kỹ lưỡng.”
Lâm Khê Tây nhỏ giọng đáp: “Dạ.”
Cô giáo lại tiếp tục đưa ra lời khuyên răn: “Ngoài chảy máu cam còn vấn đề gì khác không? Như liên quan sinh lý cơ thể? Tuổi này chuyện sinh lý nên chú ý kẻo ảnh hưởng đến lúc trưởng thành, kinh nguyệt đều không?”
Lâm Khê Tây khẽ ngẩng mắt, lén nhìn Tạ Kiêu vẫn đang khoanh tay đứng phía sau, anh không hề tránh đi, dáng vẻ nhàn nhã tựa như chẳng hề quan tâm.
Mà Lâm Khê Tây vốn cũng chẳng xem Tạ Kiêu là con trai, cô không ngại, đích thị dám nói không suy nghĩ.
“Tháng nào em cũng bị trễ, mỗi tháng còn rất đau.”
“Mỗi lần trễ bao lâu?”
“Dạ, hơn một tháng.”
Cô giáo thở dài một tiếng rồi lấy cho Lâm Khê Tây một liều thuốc: “Uống cái này về nghỉ ngơi, em nên chú ý chế độ sinh hoạt, cơ thể còn trẻ nên chưa biết sợ, đợi vài năm cứ tiếp tục như thế thì hối hận đã muộn.”
Lâm Khê Tây nhận lấy thuốc, ngoan ngoãn đáp vâng, cô giáo cũng đi ra ngoài để Lâm Khê Tây ở lại trong phòng nghỉ cùng Tạ Kiêu.
Đến khi ánh mắt vô tình dừng lại trên áo sơ mi trắng của Tạ Kiêu, Lâm Khê Tây mới phát hiện nơi ngực áo anh vương vài vệt máu của chính mình, hàng vải trắng tinh nay loang lổ đỏ, nổi bật đến chói mắt.
Trong lòng dấy lên áy náy, dù bình thường cô chẳng muốn nhìn mặt anh nhưng chuyện này lại do cô mà ra, cô không thể giả vờ như không thấy.
“Xin lỗi cậu, làm áo cậu bẩn rồi.”
Tạ Kiêu cúi đầu, ánh mắt thoáng lướt qua những vệt máu trên áo, anh không vội đáp, khóe môi lại khẽ cong, ý cười mơ hồ lan ra như chẳng hề để tâm.
Anh cảm thấy máu này dính trên người anh, rất đẹp, rất kí©h thí©ɧ.
Đột nhiên anh nghĩ, nếu là máu chỗ khác dính lên chỗ khác trên người anh, sẽ kí©h thí©ɧ thế nào?
Ý nghĩ đó làm Tạ Kiêu cảm thấy hưng phấn kì lạ.
Trong khoảnh khắc, Lâm Khê Tây cảm thấy ánh mắt Tạ Kiêu tối đi, ánh nhìn ấy khiến cô chột dạ, vô thức co người lại.