Lâm Khê Tây trở về nhà liền đóng sầm cửa phòng, ngồi phịch xuống bàn học.
Cô cố gắng lôi vở ra viết nhưng mỗi con chữ hiện lên lại như biến thành hình bóng Tạ Kiêu, đâu đâu cũng là hình ảnh Tạ Kiêu.
Nửa thân trần, dáng người cao ngất, đường nét từng cơ bắp như khắc họa ra trước mắt chỉ cần nghĩ đến, gò má cô đã nóng bừng.
“Lâm Khê Tây, tỉnh lại đi, tỉnh lại đi…”
Cô dùng cả hai tay vỗ mạnh vào má mình nhưng càng muốn quên thì trong đầu càng hiện rõ.
Trái tim hỗn loạn như cuồng phong quét qua khiến cô không sao hít thở bình thường.
Điên rồi mà, cô lại nhớ đến cơ thể hấp dẫn của Tạ Kiêu.
“Khê Tây, sao không xuống ăn cơm?” giọng nói dịu dàng của mẹ Lâm vang lên từ ngoài cửa kéo cô về thực tại
“Con không ăn, đừng làm phiền con.”
Ngoài phòng, cha mẹ Lâm ngơ ngác nhìn nhau.
Đây là lần đầu tiên con gái ngoan ngoãn của họ từ chối bữa cơm, lại còn nói năng gắt gỏng như vậy.
Trong phòng, Lâm Khê Tây ngồi sụp xuống bàn, mái tóc đen rũ xuống che gần hết gương mặt đỏ bừng, cô siết chặt cây bút trong tay, lòng rối loạn.
Rõ ràng ghét cái tên lưu manh ấy, sao tim cô lại đập loạn nhịp mỗi khi nghĩ đến anh?
Điện thoại trên bàn bất ngờ rung lên, màn hình sáng lóe, báo có tin nhắn mới.
Cô vừa vô thức trượt ngón tay mở ra, trong nháy mắt, gương mặt lập tức đỏ bừng.
Tạ Kiêu!!!
Trái tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, Lâm Khê Tây hoảng loạn tắt màn hình, ném điện thoại ra xa như cầm phải than hồng.
Toàn thân nóng hừng hực, cô hốt hoảng vớ lấy điều khiển chỉnh máy lạnh xuống nhiệt độ thấp nhất.
Nhưng cơn nóng trong người vẫn không hề dịu bớt, trái lại càng thêm bứt rứt, khó chịu.
Mãi đến hơn năm phút sau, nhịp thở gấp gáp của cô mới dần ổn định.
Lâm Khê Tây chần chừ, bàn tay run nhẹ, cuối cùng vẫn không kìm được mà cầm điện thoại lên.
Hộp thư tin nhắn mở ra.
Tạ Kiêu đã gửi một bức ảnh.
Ngay sau đó, hình ảnh nửa thân trên của anh đập thẳng vào mắt cô, đường nét cơ bắp rắn rỏi, làn da màu mật sáng bóng dưới ánh sáng mơ hồ, từng thớ thịt như ẩn chứa sức mạnh tràn đầy.
Ánh sáng trong phòng nghiêng xuống, lướt qua xương quai xanh gợi cảm, trượt dọc bờ ngực rắn rỏi, cơ bụng từng múi phân tách rõ rệt khiến người ta không khỏi đỏ mặt tim đập.
Làn da anh ánh lên màu sáng ấm, vừa ngông cuồng, vừa nóng bỏng như chỉ cần đưa tay ra chạm vào sẽ lập tức cảm nhận được nhiệt độ phừng phừng lan thẳng đến đầu ngón tay.
Mọi chi tiết trong bức ảnh đều quá mức chân thật, gần như đập nát mọi phòng tuyến lý trí của Lâm Khê Tây.
Trong phút chốc, hô hấp của Lâm Khê Tây lại rối loạn, trái tim chẳng nghe theo lý trí nữa mà như muốn nhảy ra ngoài.
“Đồ lưu manh.”
Cô siết chặt điện thoại, hận không thể ném nó ra ngoài cửa sổ nhưng bàn tay nhỏ bé ấy vẫn không buông nổi.
Sau đó hộp thư nhảy lên dòng tin nhắn.
Tạ Kiêu: [Xin lỗi nha, trượt tay.]
Lâm Khê Tây… !!!
Tin nhắn tiếp theo lập tức hiện ra.
Tạ Kiêu: [Không thu hồi được rồi, chịu thiệt để cậu nhìn thêm vậy.]
Lâm Khê Tây… ???
Lâm Khê Tây cầm chặt điện thoại, thanh âm nghiến răng vang lên ken két, Lâm Khê Tây giỏi nhất là hơn thua, cô chưa từng muốn chịu thua ai.
Đối phương còn là Tạ Kiêu, Lâm Khê Tây chắc chắn không nhịn, nếu không phản công, đó mới chính là nhục nhã.
Lâm Khê Tây tay nhanh hơn, gõ lên màn hình: [Chỉ nhìn chưa thể biết được chất lượng, bên trong sầu riêng chưa chắc đầy thịt.]
Tạ Kiêu: [Lần này nhìn chưa đủ, lần sau muốn sờ thử?]
Lâm Khê Tây suýt nữa ném điện thoại nhưng cơn nóng giận lại khiến đầu óc cô càng thêm bốc hỏa.
Không kịp suy nghĩ, cô trả lời liền: [Có gì không dám? Cậu dám cởi, tôi dám sờ.]
Cùng lúc đó, trong căn phòng ngập mùi thuốc lá, Tạ Kiêu tựa hẳn vào đầu giường, nửa thân trên trần trụi với thân hình gợi cảm, ánh sáng vàng hắt xuống gương mặt anh, đôi mắt hẹp dài thoáng ý cười, bờ môi nhếch lên thành đường cong xấu xa.
Anh lười nhác vươn tay gạt đi tàn thuốc, khóe môi bật ra một tràng cười thấp, khàn khàn.
Quả nhiên, anh hiểu Lâm Khê Tây hơn bất cứ ai chỉ cần khơi dậy tính hiếu thắng, cô nhất định mắc bẫy, từng bước một sa chân.
Và đúng như mong muốn, cô càng phản ứng mãnh liệt càng khiến anh thấy thú vị.
Tạ Kiêu thích sự bạo gan không biết sợ của Lâm Khê Tây như vậy thì mục đích của anh mới dễ dàng đạt được.
Tạ Kiêu: [Tôi chờ cậu.]
Ánh mắt Tạ Kiêu nhìn xuống đũng quần khi thấy thứ nhô cao chỉ thở dài day trán.
Phải nhanh lên nào.