Kết thúc tiết học cuối, cả lớp lần lượt rời đi, hành lang ồn ào dần lắng xuống.
Lâm Khê Tây phải ở lại trực vệ sinh mà khi thấy người trực chung với mình, cô lập tức nổi giận đi thẳng đến chặn Vũ Khôi – lớp phó lao động.
“Cậu biết rõ tôi ghét Tạ Kiêu, vậy mà còn sắp tôi trực chung với cậu ta, cậu cố tình chơi tôi đúng không?”
Vũ Khôi bị khí thế của cô dọa sợ, luống cuống ôm cặp giải thích: “Là xoay vòng bắt buộc thôi, Khê Tây, trực xong thì về luôn, đừng gây chuyện với Tạ Kiêu nữa.”
“???”
Lâm Khê Tây sững người.
Cô gây chuyện? Là Tạ Kiêu gây chuyện với cô mới đúng!
Chưa kịp phản bác, Vũ Khôi đã ba chân bốn cẳng chạy khỏi lớp.
Lâm Khê Tây nghiến răng, trong lòng tức giận, cái lớp này đúng là loạn hết rồi.
Ngay cả Tiết Nghị với Từ Nhan cũng chẳng thèm ở lại giúp, một mạch bỏ cô lại mà về trước.
Căn phòng học rộng lớn nhanh chóng rơi vào tĩnh lặng.
Lâm Khê Tây hít sâu, cố nhẫn nhịn nhưng khi vừa xoay người, cô liền bắt gặp Tạ Kiêu đứng nơi cuối lớp, ánh mắt anh lãnh đạm quét qua.
Trước mặt mọi người, Tạ Kiêu ít nói, điềm tĩnh, từng câu từng chữ đều lịch sự nhã nhặn.
Nhưng chỉ cần đối diện với Lâm Khê Tây, lời nói của anh câu trước đâm chọt, câu sau móc họng.
Lâm Khê Tây chợt nhớ tới đại nghiệp của mình, cô buộc bản thân phải nuốt giận.
Cô cần tìm ra mẫu bạn gái lý tưởng của Tạ Kiêu cho nên hiện tại phải nhẫn nại, giả vờ không gây sự chỉ cần nắm được thứ mình muốn, kế hoạch của cô mới thật sự bắt đầu.
Cô đi lấy chổi, giả như bâng quơ hỏi: “Người như cậu mà có bạn gái… chắc tội nghiệp người ta lắm.”
Tạ Kiêu đang cầm chai nước, nghe vậy động tác khựng lại.
Một lát sau, anh đứng thẳng dậy, ném ánh nhìn thâm sâu về phía cô, giọng điềm nhiên: “Tò mò à?”
Cô chớp mắt, trong lòng lóe lên tia tính toán.
Đúng, cô tò mò nhưng không phải vì hứng thú cá nhân mà là vì muốn biết anh có yêu đương để còn lợi dụng sơ hở đó.
“Cậu… có rồi?”
Trong đầu cô lập tức hiện lên khả năng ấy.
Dù sao ở Trung Dân, Tạ Kiêu nổi tiếng đến mức nữ sinh thầm thương trộm nhớ không ít, nếu anh thật sự có người yêu, chuyện giấu kín cũng chẳng lạ.
Tạ Kiêu khẽ cong môi, quăng chai nước vào sọt rác, động tác lười nhác mà ngập tràn khí chất.
Anh dựa vào chiếc bàn sau lưng, giọng trầm thấp vương ý cười: “Muốn biết sao?”
Ánh mắt Lâm Khê Tây sáng rực, chẳng kịp giấu, cô vội vàng gật đầu.
Tạ Kiêu nhoẻn môi cười, ánh mắt thâm thúy như mang theo ngọn lửa ngầm, anh khẽ ngoắc tay, ý bảo Lâm Khê Tây bước lại gần.
Cô dứt khoát đặt chổi sang một bên, vẻ mặt chẳng chút e ngại mà đi về phía anh.
Hoàng hôn đổ dài bóng người, ánh sáng cam nhạt phủ lên gương mặt anh, càng làm nét tuấn mỹ trở nên sắc sảo đến mức khiến người đối diện khó dời mắt.
Khi chỉ còn cách hai bước chân, Lâm Khê Tây ngẩng đầu nhìn anh.
Dáng người anh cao hơn hẳn nên mỗi lần nói chuyện, cô đều phải ngước lên nhìn.
“Nói đi.” Cô thẳng thắn mở lời
Tạ Kiêu khi cười lên rất đẹp, gương mặt hài hoà với đường nét sắc sảo, ngũ quan tinh tế nhìn vào không có chút xấu xa, là người tốt.
Tạ Kiêu khẽ cúi xuống, khoảng cách trong chớp mắt rút ngắn đến nỗi hơi thở hòa quyện.
Mùi bạc hà mát lạnh quẩn quanh cánh mũi, xen lẫn chút vị cay nhàn nhạt, vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, rất nhẹ, nếu không áp sát sẽ không ngửi thấy.
Lâm Khê Tây nhíu mày còn chưa kịp nghe anh nói đã lớn tiếng vạch trần: “Cậu hút thuốc.”
Tạ Kiêu thoáng sững lại, anh bật cười, đôi mắt hẹp dài cong lên: “Ừ.”
Lâm Khê Tây chỉ thẳng vào anh, giọng đanh thép: “Tạ Kiêu, cậu mang danh hiệu học sinh gương mẫu của trường, cậu không thấy có lỗi với bản thân và nhà trường sao?”
Tạ Kiêu bày ra dáng vẻ vô tội, đầu hơi nghiêng: “Danh hiệu đó là trường muốn đưa cho tôi. Tôi đâu có nói tôi cần cũng chẳng nói tôi muốn. Hơn nữa, nếu thấy bất công cậu có quyền tố cáo.”
Tên này!!!
Lâm Khê Tây nghẹn họng, gương mặt đỏ bừng lên vì tức giận.
Ngay khoảnh khắc ấy, Tạ Kiêu lại khẽ nghiêng người, khoảng cách gần đến mức như cố tình, khóe môi anh cong nhẹ, giọng nói vang chậm rãi bên tai cô.
“Hay là cậu muốn làm bạn gái tôi để tố cáo đáng tin hơn?”
Lâm Khê Tây như bị sét đánh trúng, cả người cứng ngắc, đôi mắt mở to, điên rồi sao?
Nhưng câu này cũng đồng thời cho Lâm Khê Tây biết đáp án, Tạ Kiêu chưa có bạn gái.
Tạ Kiêu nhìn dáng vẻ ấy, khóe môi càng cong lên, anh thong thả chống tay lên bàn, cúi thấp thêm một chút, bóng người gần như bao phủ lấy cô.
“Nhìn cậu thế này, tôi bắt đầu nghi ngờ có phải cậu thật sự muốn không?”
“Muốn cái đầu cậu.” Lâm Khê Tây cuối cùng cũng bật ra tiếng, cô nghiến răng, gương mặt đỏ bừng đến tận mang tai: “Tôi đã nói, tôi không phải chó thích gặm xương.”
“Sao cậu biết, chỉ có xương?”
Lâm Khê Tây: “…”
“Muốn biết không?”
Ánh mắt Tạ Kiêu lấp lánh ý cười, Lâm Khê Tây không hề yếu thế, cô có gì không dám.
“Cởi ra.”
Không khí thoáng chốc như ngưng lại.
Tạ Kiêu… ?
Lâm Khê Tây hừ nhạt, nghiêng đầu nhìn anh, giọng mang theo thách thức: “Sợ rồi?”
Anh khẽ chớp mắt, dường như không ngờ câu đó lại bật ra từ miệng cô, khoé môi vốn đã cong, nay lại càng sâu hơn, bật thành một tràng cười thấp trầm.
Ngay sau đó, dưới ánh mắt sững sờ của Lâm Khê Tây, Tạ Kiêu thản nhiên đưa tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.
Động tác của anh chậm rãi, ung dung đến mức trêu ngươi, vạt áo trắng hé mở để lộ làn da rắn rỏi cùng xương quai xanh gợi cảm.
Lâm Khê Tây: “…”
Đầu óc cô trong nháy mắt trống rỗng, cả người cứng đờ như bị điểm huyệt chỉ một giây trước còn tự tin ngẩng cao đầu, một giây sau lại bị anh ép đến nghẹn họng, mặt đỏ bừng không dập tắt nổi.
Cái tên lưu manh này!!!
Khoé môi Tạ Kiêu cong thành nụ cười xấu xa, ánh mắt nửa đùa nửa thật rơi xuống gương mặt cô, giọng anh khàn khàn như kéo dài từng chữ.
“Cậu bảo tôi cởi thì tôi cởi. Đừng nói là cậu không dám nhìn?”
Lâm Khê Tây… điên hết rồi, điên hết rồi.