Hai tiết đầu buổi sáng vừa kết thúc, tiếng chuông báo giải lao vang lên, cả lớp như ong vỡ tổ, ùa ra hành lang, tiếng nói cười rộn rã, náo nhiệt vô cùng.
Chủ đề sôi nổi nhất vẫn xoay quanh buổi liên hoan sắp tới.
Tiết Nghị với dáng vẻ hăng hái lập tức nhào đến túm lấy tay Lâm Khê Tây. Bên kia, Từ Nhan cũng không chịu kém, giữ chặt lấy cánh tay còn lại của cô.
Lâm Khê Tây bị kẹp giữa hai người, sắc mặt âm u, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, rõ ràng chẳng mấy hào hứng.
Cô còn chưa kịp phản bác đã bị bọn họ lôi ra khỏi cửa lớp.
Trên hành lang náo nhiệt, hai giọng nói không ngừng bên tai khiến Lâm Khê Tây cảm giác như hai tai mình sắp nổ tung.
Trong lớp, Tạ Kiêu vô tình nghiêng đầu, vừa vặn bắt gặp bóng lưng ba người biến mất sau cánh cửa.
Ánh mắt anh nâng lên, lạnh nhạt gợn sóng lăn tăn, trong mắt phảng phất ý cười mà khóe môi lại chẳng hề nhếch lên.
Ngay cả Tu Nghiêu và Ngụy Nhất ngồi ở bàn bên cạnh ngang với Tạ Kiêu cũng thấy kỳ lạ.
“Kiêu, đang không thoải mái sao?”
Bọn họ biết rất rõ khi Tạ Kiêu không vui, dáng vẻ chính là thế này mắt như đang cười nhưng lại chất chứa khí tức áp lực khiến người khác nghẹt thở.
“Nhìn rõ vậy sao?” Tạ Kiêu bật cười nhạt, giọng nói như pha lẫn mỉa mai chính bản thân
Hình như càng ngày anh càng không kiểm soát được cảm xúc nữa, a, thật làm người ta khó chịu mà.
“Đi thôi.”
Tạ Kiêu đứng dậy, hai tay đút túi quần, bước ra khỏi lớp với dáng vẻ lười nhác nhưng từng bước chân lại mang theo một luồng khí lạnh khó ai chạm tới.
Tu Nghiêu và Ngụy Nhất liếc mắt nhìn nhau, không nói thêm lời nào bước theo sau.
Trong mắt mọi người, Tạ Kiêu là nam sinh gương mẫu, là hình tượng lý tưởng để ngưỡng mộ và noi theo.
Nhưng không ai biết, trong sâu thẳm nơi đáy mắt anh, vẫn tồn tại một khoảng tối chẳng mấy ai có thể thấy được.
Sân sau yên tĩnh, ánh nắng nghiêng rọi qua tán cây rậm rạp.
Tạ Kiêu đứng dựa lưng vào bức tường gạch loang lổ, trong tay kẹp điếu thuốc, khói trắng lượn lờ tản ra trong gió.
Trường học cấm tuyệt đối việc hút thuốc, nhất là với nhân vật như Tạ Kiêu nếu để người khác bắt gặp, không chỉ là xử phạt mà còn như một cơn chấn động bao phủ khắp Trung Dân.
Ngụy Nhất uể oải ngả lưng vào thân cây, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tu Nghiêu ngồi đối diện, cầm chai nước uống một ngụm, vừa nhìn vừa lắc đầu: “Cậu càng ngày càng nghiện thuốc nặng rồi.”
Nói xong, Tu Nghiêu lấy từ túi ra viên kẹo bạc hà, đưa qua cho Tạ Kiêu.
“Ăn đi, đỡ để mùi bám lại.”
Tạ Kiêu cười nhạt, khói thuốc tan dần trong ánh mắt sâu thẳm của anh, vai anh khẽ nhún, giọng trầm thấp: “Chịu thôi, chẳng có cách nào khác để giải tỏa.”
Hình tượng hoàn hảo mà người đời áp đặt lên vai anh, bóng hào quang ai cũng ngưỡng vọng, thứ ấy đã trói buộc anh quá lâu.
Anh mệt mỏi nhưng không thể không tiếp tục vai diễn con ngoan trò giỏi ấy.
Ngụy Nhất nhàn nhạt hỏi: “Không sợ bị Lâm Khê Tây nhìn thấy rồi đi mách thầy sao?”
Khói trắng vừa tan, ánh mắt Tạ Kiêu chợt nheo lại, hẹp dài phủ sương, vừa bí hiểm vừa nguy hiểm: “Tôi còn muốn cậu ấy thấy. Chỉ tiếc có nói cũng chẳng ai tin.”
Ký ức thoáng trở lại.
Giữa năm lớp mười, cũng nơi sân sau này, Tạ Kiêu từng bị Lâm Khê Tây bắt gặp lúc hút thuốc và đánh một nam sinh.
Cô gái nhỏ lập tức đi báo thầy giáo nhưng thầy không tin, ngay cả nam sinh bị đánh kia cũng im lặng, cuối cùng chỉ có Lâm Khê Tây mang danh vu oan cho Tạ Kiêu.
Từ ngày đó, trong khi cả trường Trung Dân đều dùng ánh mắt sùng bái để nhìn anh, chỉ duy nhất Lâm Khê Tây dùng thái độ lạnh nhạt và ánh nhìn khác biệt.
Giây phút ấy Tạ Kiêu bị Lâm Khê Tây hấp dẫn, rất muốn chọc Lâm Khê Tây, anh muốn kéo cô xuống, biến cô thành kẻ xấu trong mắt mọi người.
Bởi lẽ, chỉ có kẻ xấu mới có thể đứng cạnh anh. Nếu cô quá trong sáng, anh sẽ không bao giờ chạm tới được.
Anh muốn cô chú ý đến anh, càng chú ý thì sẽ càng khó dứt khỏi anh.
“Lâm Khê Tây.”
Tiếng gọi vang lớn cắt ngang không khí tĩnh lặng, ba người đồng loạt quay đầu.
Ở đằng xa, Tiết Nghị kéo tay Lâm Khê Tây, gương mặt cô nhăn nhó, hàng mày thanh tú cau lại, dưới ánh mặt trời rực rỡ, nét trong trẻo ấy lại càng chói mắt, sáng bừng.
Ánh sáng trên người cô khiến Tạ Kiêu thấy khó chịu, lại cái năng lượng tích cực ấy… anh ghét nó.
Tiết Nghị ríu rít nói gì đó, Từ Nhan cũng chen vào, hai người lôi kéo tay chân Lâm Khê Tây.
Chỉ thấy Lâm Khê Tây bất ngờ cong môi, nụ cười giảo hoạt hiện ra trên gương mặt, nhân lúc hai người kia lơ là, cô nhanh như chớp thoát ra rồi cắm đầu chạy đi, dáng vẻ lanh lợi rực rỡ giữa sân trường.
Tạ Kiêu đột ngột thấy ngột ngạt, anh bất giác siết chặt ngón tay, l*иg ngực nặng n, anh hít một hơi thuốc sâu, khói cay tràn ngập cổ họng.
Lâm Khê Tây là ánh mặt trời, thứ ánh sáng ấm áp khiến người ta không thể rời mắt.
Mà Tạ Kiêu chỉ là áng mây đen, khao khát che phủ ánh sáng ấy, không cho nó tỏa sáng với bất kỳ ai.
Che giấu nó. Giam cầm nó.
Để ánh sáng ấy chỉ thuộc về bóng đêm của riêng anh.
“Chướng mắt thật.”
Anh khẽ buông một câu rồi dập tắt điếu thuốc dưới chân.
Ngụy Nhất cùng Tu Nghiêu thoáng nhìn nhau rồi lại nhìn bóng dáng ba người ở xa.
Trong lòng họ nghĩ thứ mà Tạ Kiêu thấy chướng mắt không chỉ đơn giản là kẻ thù của anh tại Trung Dân.