Chương 24: Bạn học này của con gái quá mức tốt tính

Lâm Khê Tây ngồi xuống ghế, tay cầm bút nhưng không viết nổi chữ nào. Mỗi dòng chữ trong bản tường trình đều nhòe đi trước mắt.

Cô nghe loáng thoáng tiếng cô chủ nhiệm gọi điện, giọng nói nhỏ dần, hạ xuống mức chỉ còn vài tiếng vâng vâng rồi im bặt.

Cô chủ nhiệm nói nhỏ xen chút bất mãn: “Thật chẳng hiểu nổi. Con trai mình ngã cầu thang bị thương nặng mà họ cũng chẳng đến, chỉ bảo cho bác sĩ tư tới khám.”

Một giáo viên khác ngồi bên khẽ nói: “Ba mẹ Tạ Kiêu bận lắm. Từ đầu năm học đến giờ tôi chưa từng thấy họ xuất hiện. Người có tiền, thời gian đúng là quý hơn vàng.”

Lâm Khê Tây ngẩng đầu, trong mắt thoáng hiện lên một tia chua xót.

Thì ra, Tạ Kiêu thật sự rất cô đơn.

Khoảng mười phút sau, cửa phòng giáo vụ bật mở.

Ba mẹ Lâm hớt hải chạy vào, vừa nghe tin đã bỏ dở công việc trong tiệm mà chạy thẳng tới trường.

Ông bà tưởng cô bị té cầu thang nào ngờ ông bà biết được là cô xô ngã bạn cùng lớp.

Lâm Khê Tây bị mắng một trận còn ba mẹ Lâm phải liên tục xin lỗi cô chủ nhiệm, hứa sẽ dạy dỗ lại cô.

Sau đó, cô chủ nhiệm cùng ba mẹ Lâm Khê Tây đến phòng y tế xem tình hình của Tạ Kiêu.

Cánh cửa vừa mở ra, mùi thuốc sát trùng lan ra nhè nhẹ.

Bên trong, một bác sĩ tư và một y tá đang khám cho anh.

Tạ Kiêu ngồi trên giường, áo đồng phục đã được cởi ra, tay phải băng cố định bằng nẹp trắng.

Trán anh có vài vết trầy rướm máu, tóc rối loạn, sắc mặt nhợt đi nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo đến lạnh lùng.

Bác sĩ nói qua tình hình: “Không có gì nghiêm trọng, chỉ trật khớp tay, vài vết xây xát ngoài da. Tôi đã băng bó lại, tạm thời không nên cử động, vài ngày sau sẽ ổn.”

Cô chủ nhiệm khẽ thở phào, quay sang nhìn Lâm Khê Tây.

Cô cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau, ánh mắt né tránh chẳng dám nhìn anh lấy một lần.

Y tá vừa dọn dụng cụ vừa nói: “Ngã từ cầu thang như thế mà chỉ trật khớp tay thôi là may lắm rồi.”

Đợi bác sĩ và y tá rời đi, Lâm Khê Tây mới thu hết can đảm tiến tới bên giường, cô cúi người bày ra tư thế chín mươi độ.

“Tớ xin lỗi, tớ không nên đẩy cậu.”

Tạ Kiêu giật mình, ánh mắt chuyên chú nhìn thái độ của Lâm Khê Tây, phút chốc trong lòng ứ nghẹn, cảm giác cả hai bị kéo khoảng cách rất xa.

Anh không muốn điều đó xảy ra.

Tạ Kiêu nhìn thấy cô chủ nhiệm và ba mẹ Lâm Khê Tây, ánh mắt anh khẽ đổi, mọi cảm xúc vừa dâng lên trong lòng đều bị anh nén xuống.

Nếu không có họ ở đây, có lẽ anh đã kéo cô lại, hôn cô một cái, bắt cô nuốt lại hết những lời khi nãy.

Anh khẽ nghiêng người, giọng nói bình thản vang lên: “Tôi không sao.”

Ngừng một chút, anh nhìn sang cô chủ nhiệm rồi dừng ánh mắt nơi Lâm Khê Tây đang cúi đầu.

“Em không sao. Việc này không phải lỗi của bạn Khê Tây. Khi đó em trượt chân, theo phản xạ níu lấy bạn ấy, Khê Tây bị bất ngờ nên loạng choạng theo. Không phải bạn ấy đẩy em.”

Trước đây, Lâm Khê Tây vốn luôn tỏ rõ thái độ bài xích Tạ Kiêu, trong khi anh lại luôn giữ dáng vẻ điềm đạm được mọi người xem là kiểu học sinh gương mẫu, tốt tính.

Vì thế, khi chuyện này xảy ra, chẳng ai tin đó chỉ là một tai nạn.

Tất cả đều cho rằng, lỗi hoàn toàn thuộc về Lâm Khê Tây.

Cô chủ nhiệm khẽ thở dài, giọng mang chút bất lực: “Ba mẹ em muốn nhà trường phải đưa ra hình phạt thích đáng.”

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Tạ Kiêu chợt tối hẳn.

Anh nhíu mày, giọng trầm khàn vang lên, vừa cứng rắn vừa lạnh lùng: “Không cần. Em sẽ nói chuyện rõ với họ, không phải lỗi của Khê Tây, càng không cần phạt bạn ấy.”

Ba mẹ Lâm thấy bạn học này của con gái quá mức tốt tính, ngoại hình nổi bật rất có thiện cảm, dáng vẻ lễ phép trầm ổn, dù bị thương vẫn còn quan tâm đến Lâm Khê Tây, trong lòng vừa áy náy vừa cảm kích.

Ba Lâm vội bước tới, giọng đầy thành ý: “Thật sự xin lỗi con, là con gái bác lỡ tay, làm con bị thương thế này, bác sẽ thay nó xin lỗi.”

Tạ Kiêu khẽ lắc đầu, ánh mắt dịu đi, giọng nói chậm rãi mà điềm đạm: “Cháu thật sự không sao, chỉ là sơ suất nhỏ thôi. Bác, dì đừng trách Khê Tây, là cháu trượt chân trước.”

Nghe vậy, mẹ Lâm càng thêm xấu hổ, quay sang con gái, ánh mắt có chút trách móc.

Lâm Khê Tây cúi đầu, khẽ mím môi, tay nắm chặt vạt áo, trong lòng rối như tơ vò.

“Tay cháu bị thương nên bất tiện, cháu lại ở một mình, nếu hai bác không ngại, có thể trong thời gian này cho cháu đến nhà hai bác ăn cơm ké được không?”

Lâm Khê Tây vốn đang thấy có lỗi, vừa nghe xong thì tròn mắt ngước nhìn Tạ Kiêu.

Ba mẹ Lâm ngẩn ra, không ngờ Tạ Kiêu lại nói câu đó, nhất thời còn chưa phản ứng kịp.

Anh nhìn hai người với vẻ bình thản, giọng điệu tự nhiên mà không hề tỏ ra khách sáo, đôi mắt đen trong suốt khiến người khác khó lòng từ chối.

Mẹ Lâm vội mỉm cười, giọng dịu dàng: “Có gì mà ngại chứ. Tay con như vậy, ăn uống sinh hoạt chắc cũng khó, cứ đến nhà bác dùng cơm, coi như người trong nhà.”

Ba Lâm cũng gật đầu hưởng ứng: “Con là bạn học của Khê Tây lại ngoan ngoãn như vậy. Cứ đến nhà bác, coi như là con trai bác cũng được.”

Lâm Khê Tây đứng cạnh nghe mà suýt nghẹn họng.

Cô trừng mắt nhìn Tạ Kiêu, trong lòng vừa hoảng vừa tức.

Đã đến lúc này bản tính lưu manh vẫn không bỏ.

Nhưng Tạ Kiêu chỉ hơi nghiêng đầu nhìn cô, khoé môi khẽ cong, ánh mắt như cười mà không cười.

Anh đáp nhẹ: “Vậy cháu cảm ơn hai bác trước ạ.”

Lâm Khê Tây: “…”