Chương 23: Tớ và cậu ở trường không thân thế đâu

Lâm Khê Tây nhận ra, suốt ba năm học chung, cô dường như chẳng thật sự hiểu gì về Tạ Kiêu ngoại trừ việc anh học rất giỏi.

Gần đây, trong trường lan truyền vài tin đồn về chuyện yêu đương sớm, đặc biệt là ở khối mười hai.

Nhà trường lập tức ra thông báo không cấm nhưng nhấn mạnh “yêu đương trong sáng”, phải đặt việc học lên hàng đầu, nếu để xảy ra chuyện “vượt giới hạn” sẽ bị xử lý nghiêm.

Khi nghe cô hiệu trưởng nói, Lâm Khê Tây vô thức nghiêng đầu nhìn xuống.

Trùng hợp thay, Tạ Kiêu cũng đang nhìn cô khóe môi anh khẽ nhếch, ánh mắt mang theo ý cười mơ hồ.

Hai người không phải yêu đương nhưng hành động rõ ràng chẳng hề “trong sáng” chút nào.

“Khê Tây, Tạ Kiêu.” giọng cô giáo chủ nhiệm vang lên: “Hai em đại diện khối mười hai phát biểu trong lễ tổng kết năm nay nhé.”

Cả hai đồng thanh đáp: “Vâng ạ.”

“Một lát hai em đến phòng giáo vụ gặp cô để nói về việc chuẩn bị bài phát biểu đưa cô duyệt trước.”

Tạ Kiêu ngẩng đầu, khóe môi vẫn cong nhẹ, ánh mắt liếc sang cô mang ý trêu chọc.

Lâm Khê Tây trừng mắt nhìn anh, vẫn là không thuận mắt cái dáng vẻ ngoài đạo mạo trong bại hoại của anh.

Sau hai tiết kéo dài, giờ ra chơi vừa đến, học sinh đều ùa ra ngoài.

Lâm Khê Tây cùng Tạ Kiêu phải đến phòng giáo vụ gặp cô chủ nhiệm vì thế cả hai phải đi chung nhau.

Cô chủ nhiệm muốn họ phối hợp thật ăn ý cho buổi lễ tổng kết sắp tới.

Tạ Kiêu sẽ đại diện toàn trường phát biểu còn Lâm Khê Tây đại diện cho khối mười hai.

Nghe cô dặn dò xong, hai người cùng trở về lớp.

Trên đường đi, Lâm Khê Tây bước phía trước, Tạ Kiêu thong thả theo sau.

Đến đoạn đi lên cầu thang, Tạ Kiêu bước nhanh vài bước đi song song với cô.

“Hạng nhì.”

Lâm Khê Tây quay sang nhìn Tạ Kiêu.

Tạ Kiêu hỏi: “Cuối tuần học xong cậu rảnh không? Đến nhà tôi đi.”

Lâm Khê Tây sợ hãi cái miệng không biết trước sau của Tạ Kiêu, cô vội trừng mắt: “Cậu nhỏ tiếng thôi.”

Lâm Khê Tây nhỏ giọng hỏi tiếp: “Tới nhà cậu làm gì.”

Tạ Kiêu nhún vai thản nhiên đáp: “Cô kêu chúng ta hỗ trợ nhau, trực tiếp làm cùng nhau không phải hiệu quả hơn sao?”

Lâm Khê Tây không cho rằng là vậy.

Cô do dự, cuối tuần này cô hẹn Tiết Nghị đến nhà mình ăn cơm cũng đã nói cho ba mẹ, mẹ cô còn lên thực đơn sẵn rồi.

“Tuần tới đi.”

Tạ Kiêu nghe xong, anh thoáng trầm mắt, Lâm Khê Tây vừa bước tiếp đã bị anh nắm cổ tay giữ lại.

“Tôi muốn cuối tuần này.”

“Tại sao?”

Lâm Khê Tây khó hiểu đồng thời muốn gỡ tay mình khỏi tay anh nhưng tay Tạ Kiêu nắm cô quá chặt khiến cô không khỏi đau mà cau có.

“Cậu buông tớ trước đi.”

“Cậu đồng ý trước.” Tạ Kiêu kiên quyết không thoả hiệp

Anh còn không rõ lý do tại sao cô từ chối cuối tuần này sao?

Chắc chắn là “bữa ăn gia đình” với Tiết Nghị.

Xem ra Tạ Kiêu thật sự quyết tâm, Lâm Khê Tây lo sợ hành động của bọn họ sẽ bị nhìn thấy, hiện tại cầu thang không có ai lên xuống nhưng một lát hết giờ ra chơi sẽ không ít học sinh qua lại.

Cô trừng mắt nói: “Thời gian chuẩn bị tới một tháng, cậu gấp cái gì.”

“Tôi muốn cuối tuần này, cậu quan trọng Tiết Nghị hơn tôi?”

Lâm Khê Tây: “…”

Sao nói một hồi lại quay qua Tiết Nghị rồi?

Lâm Khê Tây khó chịu, cơ bản cô không hiểu tâm trạng của Tạ Kiêu là đang ghen, cô lại thêm giãy giụa.

“Cậu ấy là bạn thân của tớ, còn nữa tớ và cậu ở trường không thân thế đâu.”

À, ra là không thân.

Thiếu mỗi lên giường làʍ t̠ìиɦ là đã không thân rồi.

Tạ Kiêu nghiến răng, cho nên anh không có địa vị danh phận nào trong lòng Lâm Khê Tây.

Đúng lúc này tiếng bước chân và tiếng cười nói từ hành lang vọng lại, vài học sinh đang lên cầu thang.

Lâm Khê Tây hoảng sợ, càng cố giật tay về nhưng Tạ Kiêu vẫn không buông.

Cô mất bình tĩnh, trong phút chốc phản ứng theo bản năng liền đạp một cú vào người Tạ Kiêu.

Tạ Kiêu không kịp phản ứng, cả người mất thăng bằng ngã nhào xuống bậc thang.

Rầm.

Tiếng động vang dội khiến hành lang lập tức im bặt, mọi ánh mắt đều hướng về phía đó.

Lâm Khê Tây sững người, tim như rơi ra khỏi l*иg ngực.

“Tạ Kiêu.”

Một bạn học hốt hoảng kêu lên: “Lâm Khê Tây, cậu ghét Tạ Kiêu cũng vừa thôi chứ. Sao lại đẩy cậu ấy ngã xuống vậy?”

“Thật sự quá đáng.”

Một nửa học sinh đứng trên hành lang, nửa còn lại tụ lại dưới chân cầu thang.

Tiếng bàn tán bất bình thay cho Tạ Kiêu.

Tạ Kiêu nằm im bất động.

Một giây, hai giây…

Lâm Khê Tây gần như không kịp nghĩ gì, chạy thẳng xuống bậc thang, quỳ sụp cạnh anh.

“Tạ Kiêu. Cậu, cậu có sao không?” Giọng cô run đến mức nghẹn lại

Tạ Kiêu khẽ nhíu mày, đôi mắt chậm rãi mở ra, hơi thở dồn dập.

Trên trán anh có vệt trầy xước rướm máu, khuỷu tay áo cũng bị rách.

Kết quả, Tạ Kiêu được vội vàng đưa đến phòng y tế, còn Lâm Khê Tây bị gọi thẳng lên phòng giáo vụ viết tường trình.

Nhóm học sinh chứng kiến khi nãy đều làm chứng, ai cũng nói rõ ràng rằng chính mắt họ thấy Lâm Khê Tây đẩy ngã Tạ Kiêu.

Cô chủ nhiệm tức giận đến mức sắc mặt tái xanh, giọng nghiêm nghị: “Lâm Khê Tây, em là học sinh gương mẫu, sao lại làm chuyện như vậy?”

Cô đứng im, tay nắm chặt mép váy, môi mím chặt không nói nổi một lời.

“Ngay cả như vậy, Tạ Kiêu vẫn nói không phải do em.” Cô chủ nhiệm thở dài, giọng pha chút thất vọng: “Lâm Khê Tây, cô biết em không thích Tạ Kiêu cạnh tranh với mình nhưng em phải suy nghĩ đến hậu quả. Cô sẽ gọi báo cho phụ huynh em hay.”

Lâm Khê Tây thoáng sững sờ, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt mở to đầy kinh hãi.

“Cô… đừng gọi ba mẹ em được không ạ? Em thật sự biết sai rồi. Em sẽ không gây chuyện với Tạ Kiêu nữa.”

“Việc này rất nghiêm trọng, ít nhất phải có lời giải thích với ba mẹ Tạ Kiêu.” Cô chủ nhiệm nói tiếp, giọng nghiêm nghị: “Em có biết ba em ấy là người tài trợ phần lớn kinh phí cho trường mình không?”

“Dạ?” Lâm Khê Tây sững người, hoàn toàn không kịp tiêu hóa lời nói đó

“Vì vậy, chuyện này không thể bỏ qua. Ba mẹ em ấy chắc chắn sẽ truy cứu.”

Cả người cô như hóa đá, hai tay cô run rẩy siết chặt mép váy, đầu óc trống rỗng.

Cô luôn bướng bỉnh, cố chấp hay hơn thua với Tạ Kiêu nhưng chưa bao giờ muốn thật sự làm anh bị thương.

Khi nãy cô chỉ hoảng quá mà phản ứng theo bản năng, cô đâu ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng như vậy.