Chương 22: Gọi tên tôi

Hơi thở Tạ Kiêu nóng hầm hập như sắp thiêu cháy cô, Lâm Khê Tây cắn môi, do dự rất lâu lạ nhìn ánh mắt đỏ ngầu vì du͙© vọиɠ kia đang có thái độ chân thành cầu khẩn, cô như bị mê hoặc mà gật đầu.

Da đầu Tạ Kiêu tê dại, nhất thời ngừng thở.

Cả người Lâm Khê Tây căng cứng, run rẩy trong lo sợ đến mức hai tay nắm chặt cánh tay anh lại không dám mở miệng.

Tạ Kiêu cúi đầu lại hôn lên đôi môi đỏ của Lâm Khê Tây.

Rất mềm, rất vừa tay.

Lâm Khê Tây mềm nhũn chẳng còn sức lực, cô bị hôn đến choáng váng.

Cô có cảm giác hàng ngàn dòng điện tiểu lưu đang chạy dọc cơ thể khiến cô không ngừng run rẩy.

Lâm Khê Tây há miệng thở lại tạo cơ hội cho chiếc lưỡi của Tạ Kiêu tấn công, cô chỉ có thể ngửa cổ, trong cổ họng phát ra vài âm thanh thỏ thẻ nỉ non.

“Tớ… không thoải mái.” Lâm Khê Tây nhân cơ hội được trả không khí thì khó chịu kêu lên

Tạ Kiêu chợt dừng lại nhìn Lâm Khê Tây, anh khàn giọng hỏi: “Không thoải mái ở đâu?”

Lâm Khê Tây thành thật nói: “Ở dưới… tớ… hình như giống đến tháng bị chảy ra.”

Tạ Kiêu hít một ngụm khí, anh kéo áσ ɭóŧ bên trong lại ngay ngắn cho Lâm Khê Tây, dường như nhẫn nhịn điều gì đó.

“Cậu sửa lại quần áo đi.”

Lâm Khê Tây thấy Tạ Kiêu đứng lên, cô cũng vội chỉnh trang lại quần áo.

Tạ Kiêu giữ lại chút lý trí, không thể đối diện Lâm Khê Tây lúc này, sợ sẽ đè cô ra hung hăng làm.

Lần đầu của cả hai, anh muốn nó nghiêm túc và ở một nơi tốt hơn, không phải tuỳ hứng tuỳ tiện.

“Cậu về lớp trước đi, tôi sẽ về sau.”

Lâm Khê Tây quay đầu chỉ thấy bóng lưng của Tạ Kiêu đi vào nhà vệ sinh, cô đứng im bất động trong đầu khó hiểu.

Sau đó cô nghe vài âm thanh ám muội bên trong, tiếng thở dốc dồn dập của Tạ Kiêu.

Mặt Lâm Khê Tây phát hoả, cô cắn răng, không phải anh đang tự giải quyết đó chứ?

Ngập ngừng mãi Lâm Khê Tây mới dám lên tiếng: “Tạ Kiêu, cậu… ổn không?”

Lúc này bên trong truyền tới giọng của Tạ Kiêu cách một cánh cửa: “Lâm Khê Tây, gọi tên tôi.”

Lâm Khê Tây ngờ nghệch hỏi: “Tại sao?”

Tạ Kiêu kiên nhẫn lặp lại kèm theo thúc giục: “Gọi đi. Nhanh lên.”

“Tạ… Tạ Kiêu.”

“Liên tục gọi, đừng dừng lại.”

Lâm Khê Tây cắn môi, cô hiểu ra mọi chuyện, mặt đỏ đến tận mang tai: “Tạ Kiêu. Tạ Kiêu… Tạ Kiêu…”

Xấu hổ chết được, bên tai toàn tiếng thở dốc dồn dập của Tạ Kiêu.

Giọng Lâm Khê Tây càng kêu càng nhỏ nghe qua như nũng nịu nức nở, không khác gì bị Tạ Kiêu đè trên giường chơi đến khóc.

Mỗi khi kêu tên Tạ Kiêu, Lâm Khê Tây lại xốc lên cảm xúc kỳ lạ, ở trường học trang nghiêm, bọn họ còn là hai học sinh giỏi thế mà làm ra những chuyện mờ ám thế này.

Lâm Khê Tây càng kêu càng nhanh, tiếng thở Tạ Kiêu cũng theo đó gấp gáp.

Lâm Khê Tây chỉ dám nhắm chặt mắt, cố gắng làm như không nghe thấy âm thanh bên trong, miệng không ngừng gọi tên anh.

Cô biết chuyện này nếu không giải quyết, con trai sẽ khó chịu, cô muốn hỏi anh có cần cô giúp không thì bên trong đã vang lên tiếng nước.

Rất nhanh cửa mở, Lâm Khê Tây thấy Tạ Kiêu bước ra với dáng vẻ đường mạo, không giống vừa rồi anh ở trong thủ da^ʍ còn cô ở bên ngoài gọi tên anh.

Lâm Khê Tây mặt như bốc khói không dám nhìn Tạ Kiêu.

Tạ Kiêu cười một tiếng, kéo Lâm Khê Tây chỉnh vạt áo lại cho cô, sau đó rất nghiêm túc nói.

“Cảm ơn cậu.”

Lâm Khê Tây… chuyện này có gì đáng để cảm ơn.

Tai Lâm Khê Tây đỏ ửng cả lên, cô cúi đầu xấu hổ muốn quay về lớp.

Nhưng Tạ Kiêu đã kịp thời kéo cô lại, anh vén mái tóc Lâm Khê Tây ra sau tai, thanh âm vẫn còn trầm khàn trong du͙© vọиɠ chưa tiêu tan.

“Bây giờ chưa thể làʍ t̠ìиɦ với nhau nhưng có thể giúp tôi nhiều hơn không? Gọi tên, cho sờ, cho nhìn cũng được, tôi muốn bắn vì cậu mỗi ngày.”

Lâm Khê Tây… may quá cô chưa hỏi anh có cần cô giúp không.