- 🏠 Home
- Đô Thị
- Thanh Xuân
- Kiêu Tây Triền Miên
- Chương 21: Có phải cậu thích Tiết Nghị?
Kiêu Tây Triền Miên
Chương 21: Có phải cậu thích Tiết Nghị?
Giờ ra chơi, Lâm Khê Tây chủ động đến phòng hội học sinh tìm Tạ Kiêu, mục đích chỉ muốn hỏi anh về bộ đồng phục thể dục của Tiết Nghị.
Cánh cửa khẽ mở ra, mùi thuốc lá nhàn nhạt còn sót lại trong không khí khiến cô hơi cau mày.
Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu xiên qua, vẽ thành những vệt sáng mỏng trên sàn gạch, hắt lên nửa gương mặt Tạ Kiêu.
Anh ngồi tựa lưng vào ghế, dáng ngồi tùy tiện, một tay gác hờ lên thành ghế, hai chân duỗi dài, đầu hơi ngẩng, vẻ trầm tĩnh đến mức khiến người khác khó đoán đang nghĩ gì.
“Tạ Kiêu.”
Nghe thấy tiếng gọi, anh chỉ nghiêng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm chạm vào ánh nhìn của cô nhưng chẳng nói gì.
Lâm Khê Tây nhíu mày, đưa tay che mũi: “Tớ đã nói đừng hút trong trường mà.”
Tạ Kiêu tựa cằm lên tay, ánh mắt lười nhác nhìn cô chăm chú: “Tìm tôi có chuyện gì?”
Lâm Khê Tây cau có hỏi: “Đồ thể dục của Tiết Nghị là do cậu quăng bỏ?”
Tạ Kiêu nhìn cô một lúc, khóe môi khẽ cong, ánh nhìn pha chút ý cười trêu chọc: “À, hóa ra là vì Tiết Nghị. Cậu quan tâm cậu ta như vậy?”
Giọng điệu nửa như trêu ghẹo, nửa như không vui, anh ngả người sâu hơn vào ghế, ngón tay gõ nhịp nhẹ trên bàn, ánh sáng phản chiếu qua mắt anh, vừa lười nhác vừa sâu xa.
“Vì Tiết Nghị mà chủ động tới tìm tôi, Lâm Khê Tây… cậu đúng là biết cách khiến người khác khó chịu.”
Cô nhíu mày, không rõ vì sao mỗi lần đối diện anh, tâm trạng đều như bị khuấy động.
“Cậu có làm không?”
Tạ Kiêu nghiêng đầu, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhạt, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
“Làm thì sao, không làm thì sao?”
“Việc đó không đúng, nếu biết chuyện này, cậu ấy sẽ rất tức giận.” Lâm Khê Tây nhíu mày cảm thấy lời này của Tạ Kiêu có chút ngang ngược
Ánh mắt Tạ Kiêu khẽ lướt qua khuôn mặt nghiêm túc của Lâm Khê Tây, giọng nói trở nên khàn trầm hơn: “Cậu sợ cậu ta tức giận, hay sợ cậu ta hiểu lầm?”
Tạ Kiêu chống khuỷu tay lên bàn, nghiêng người về phía trước, hơi thở anh gần như lướt qua làn tóc mai cô, giọng nói thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy.
“Cậu xin lỗi thay cậu ta còn đến tìm tôi vì cậu ta... Lâm Khê Tây, có phải cậu thích Tiết Nghị không?”
Lâm Khê Tây cảm thấy Tạ Kiêu lúc này rất kỳ quái, cô không muốn tranh cãi với anh.
“Sao cũng được.”
Lâm Khê Tây vốn muốn bỏ đi nào ngờ Tạ Kiêu đứng dậy nhanh chân đem thân hình cao lớn áp sát khiến bóng anh phủ trùm lên người cô.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn một tấc, hơi thở hòa vào nhau, tim Lâm Khê Tây đập nhanh đến mức cô phải né sang bên.
“Tránh ra.” cô mím môi nói
“Cậu biết không, tôi ghét nhất là bị bỏ mặc nhưng lại càng ghét hơn việc thấy cậu vì người khác mà đến tìm tôi.”
Giọng anh khàn đặc mang theo thứ cảm xúc phức tạp đến mức Lâm Khê Tây không dám nhìn thẳng.
“Cậu nổi điên gì chứ?” cô tức giận hỏi
Tạ Kiêu không đáp chỉ nhìn cô chằm chằm, đôi mắt sâu thẳm như muốn xuyên thấu tất cả.
Một lúc lâu sau, anh cười khẽ, nụ cười nhạt đến mức chẳng có lấy một chút ấm áp.
“Không sao, dù sao thì cậu cũng sẽ chẳng bao giờ hiểu.”
Anh xoay người, rút điếu thuốc trong túi ra nhưng cuối cùng lại không châm.
Ánh sáng hắt qua khung cửa chiếu lên gò má anh, khiến vẻ lạnh lùng trong mắt càng hiện rõ.
“Về lớp đi.”
Lâm Khê Tây khựng lại, không nhúc nhích.
Cô nhìn bóng lưng anh trong ánh sáng mờ nhạt, đôi vai rộng, dáng người cao thẳng, lại toát ra cảm giác cô độc đến lạ.
Tạ Kiêu quay lại ghế ngồi, thấy Lâm Khê Tây vẫn đứng im bất động, anh nheo mắt lạnh nhạt hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”
Không biết vì điều gì thôi thúc, Lâm Khê Tây bước đến gần, mỗi bước đều do dự, trái tim đập loạn trong l*иg ngực.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa bước, cô có thể thấy rõ hơi thở anh khẽ phả ra lẫn mùi thuốc lá còn sót lại quen thuộc khiến người ta tim đập nhanh.
“Tớ không thích Tiết Nghị.”
Lâm Khê Tây chỉ muốn giải thích rõ một chút về quan hệ thân thiết giữa cô và Tiết Nghị.
Trong đáy mắt Tạ Kiêu hiện ra tia chấn động, anh nhìn chuyên chú Lâm Khê Tây.
Cô bổ sung thêm: “Hút thuốc không tốt đâu, tớ về lớp đây.”
Chưa kịp rời đi, Tạ Kiêu đã nghiêng người, đôi tay nhanh chóng kéo cô lại.
Khoảnh khắc môi anh chạm vào môi cô, mọi âm thanh dường như đều biến mất.
Lâm Khê Tây ngẩn người, muốn đẩy ra nhưng cuối cùng lại không làm được.
Đầu lưỡi Tạ Kiêu nóng bỏng len vào khoang miệng của Lâm Khê Tây quấn lấy đầu lưỡi cô cắи ʍút̼, tay anh cố trụ sau gáy cô ép nụ hôn sâu hơn.
Tiếng trúc trắc, nhẵn nhụi vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh.
Tay anh đã kéo lớp áo của Lâm Khê Tây bỏ trong váy ra, đầu ngón tay luồn vào trong chạm vào da thịt mịn màng của người con gái khiến cả người anh chạy dọc luồng điện tê dại.
Lâm Khê Tây hơi cau mày, nhiệt độ từ bàn tay anh lan dần khiến tim cô đập dồn dập, cả người như bị cuốn theo hơi thở nặng nề của anh.
Tạ Kiêu di chuyển tay cao hơn, đôi môi vẫn không buông tha cô, ánh mắt chăm chú quan sát nét mặt của Lâm Khê Tây.
Hàng mi cô run run hơi khép hờ mắt, gương mặt phủ lớp phấn hồng rất đẹp, mày hơi chau lại không rõ thoải mái hay khó chịu.
Đến khi bàn tay to lớn chạm vào lớp áo che chắn mềm mại kia, hô hấp Tạ Kiêu trở nên nặng nề hơn.
Cổ họng anh khô khốc khẽ rời khỏi môi cô, giọng khàn đi vì xúc cảm.
“Lâm Khê Tây… chạm vào được không?”
- 🏠 Home
- Đô Thị
- Thanh Xuân
- Kiêu Tây Triền Miên
- Chương 21: Có phải cậu thích Tiết Nghị?