Hôm qua đến nhà Tạ Kiêu, Lâm Khê Tây mới biết anh sống một mình.
Trước đây Lâm Khê Tây chỉ tập trung cạnh tranh vị trí đứng nhất với Tạ Kiêu, những chuyện khác cô không quan tâm.
Nghĩ kỹ lại, hình như suốt ba năm qua, chưa từng thấy ba mẹ Tạ Kiêu xuất hiện ở bất kỳ buổi họp phụ huynh nào.
Sáng nay, Lâm Khê Tây đến phòng hội học sinh tìm lại đồng phục của mình cùng bộ đồ thể dục của Tiết Nghị nhưng không thấy đâu.
Cô đoán chắc tám phần là Tạ Kiêu đang giữ, định tìm anh hỏi thì một chuyện khác lại xảy ra.
Có bạn học nhặt được bộ đồng phục nằm trong bồn hoa ở sân trường, nhờ bảng tên nên dễ dàng biết là của Tiết Nghị.
Lâm Khê Tây trực tiếp câm nín, trong đầu cô chỉ nghĩ đến một người gây ra chuyện này.
Cho nên Lâm Khê Tây bất đắc dĩ phải xin lỗi Tiết Nghị, dù sao là cô mượn đồ của cậu ta lại không có trách nhiệm gìn giữ.
Tiết Nghị hừ nhẹ, vẻ mặt cố tình nghiêm túc, Lâm Khê Tây vội níu tay níu chân cậu ta.
“Tiết Nghị, tớ xin lỗi mà. Tớ không cẩn thận thôi, cậu đừng giận nữa.”
Cậu ta vẫn im lặng, chẳng thèm nhìn cô.
Lâm Khê Tây thở dài, nhoài người lên bàn, giọng kéo dài năn nỉ: “Chúng ta là bạn từ lâu, nếu cậu không tha thứ sẽ mất đi người bạn thân đáng yêu như tớ đó.”
Tiết Nghị quay đầu, trừng mắt mà bất bình, không ai xin lỗi kiểu đó hết.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nếu nhìn từ xa, hệt như đang kề môi nhau.
Đúng lúc này Tạ Kiêu quải cặp đi vào, dáng người cao thẳng, khí thế lạnh lùng.
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Lâm Khê Tây đang ở cự ly quá gần với Tiết Nghị, trong giây lát, toàn bộ không khí như đông cứng lại.
Ánh mắt anh lạnh lùng quét qua, rất rất lạnh.
Lâm Khê Tây vừa ngẩng lên đã thấy Tạ Kiêu lướt qua bàn mình, đáy mắt giống như có chứa dao sắp đâm xuyên cô khiến cô không khỏi rùng mình.
Cô vô thức chớp mắt, mờ mịt: “?”
Tiết Nghị hừ một tiếng đưa ngón tay dí vào trán Lâm Khê Tây đẩy cô ra: “Cậu phải bù cho tớ một bữa ăn.”
“Được thôi. Cuối tuần cậu đến nhà tớ, tớ kêu mẹ nấu vài món ngon. Lâu rồi cậu cũng chưa ghé mà.” Lâm Khê Tây ngồi ngay ngắn trở lại bàn cười rạng rỡ nói
Tiết Nghị không nghĩ ngợi gì nhiều, gật đầu đồng ý.
Tạ Kiêu ngồi xuống bàn, cả người tựa hờ ra ghế, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt không rời khỏi Lâm Khê Tây.
Nhìn đến mức sống lưng Lâm Khê Tây lạnh ngắt, cô không biết tại sao thấy quái đản một cách kỳ lạ.
Tạ Kiêu vẫn nhìn Lâm Khê Tây không chớp mắt.
Tối qua vừa mới hôn anh xong, sáng nay lại thấy cô thân mật với nam sinh khác còn cười nói muốn mời về nhà ăn cơm.
Tạ Kiêu biết giữa cô và Tiết Nghị chỉ là bạn nhưng vẫn không ngăn được dòng suy nghĩ khó chịu lẫn ghen tuông cuộn trào.
Mỗi khi như thế tâm trạng Tạ Kiêu liền bị kéo theo, không dám nghĩ cũng không dám tưởng tượng những khả năng sẽ xảy ra giữa cô và cậu ta.
Tiếng ghế kéo trên sàn vang lên chói tai khiến cả lớp giật mình, mọi người quay đầu nhìn đến chỗ Tạ Kiêu chỉ thấy anh đột ngột đứng lên bỏ ra khỏi lớp.
Tiết học sắp bắt đầu, hành động của anh khiến mọi người kinh ngạc.
Lâm Khê Tây nhìn bóng lưng Tạ Kiêu khuất sau cửa thì nhíu mày.
Tối qua anh bị mưa làm não úng nước có vấn đề à?
~
Mùi thuốc lá nồng đến mức Ngụy Nhất và Tu Nghiêu vừa bước vào phòng hội học sinh đã phải cau mày.
Không cần nói tâm trạng hiện tại của Tạ Kiêu đang rất tệ, mỗi khi như vậy anh đều hút thuốc liên tục.
“Còn hút thì cả trường sẽ toàn khói thuốc do cậu để lại đó.” Ngụy Nhất tiến lại, giật điếu thuốc khỏi tay Tạ Kiêu rồi dập mạnh vào gạt tàn
Tu Nghiêu đi tới mở cửa sổ cho thoáng, dù sao đây cũng là phòng hội học sinh lại nằm trên tầng cao, chắc chắn không bị phát hiện việc hút thuốc.
Tạ Kiêu ngả người ra sau cười nhạt, rút thêm điếu khác, trước khi kịp bật lửa, điếu thuốc đã bị Tu Nghiêu giật lấy ném vào hộp.
“Để lại di nguyện đi, khi nào chết thì tôi với Nguỵ thay cậu làm.” Tu Nghiêu nhàn nhạt nói
Tạ Kiêu bật cười khan, đầu ngửa ra sau, giọng khàn khàn: “Mỗi ngày cúng cho tôi một điếu là được.”
Ngụy Nhất lười biếng nói tình trạng của Tạ Kiêu, trong mắt Ngụy Nhất ghét nhất cờ bạc rượu chè cho nên không khuyên cũng không can thiệp, bởi những kẻ nghiện thì làm gì nghe được lời khuyên ngăn.
“Chú tôi thiếu người bầu bạn, muốn thì tới tìm ông ta, kẻ uống rượu, người hút thuốc, trời sinh tri kỷ.”
Tạ Kiêu chẳng đáp, chỉ lặng im nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mưa đã tạnh từ lâu, bầu trời vẫn xám đυ.c như tro tàn.
Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nói bằng giọng trầm thấp, nặng nề đến mức cả căn phòng như chìm xuống theo.
“Bà ấy về rồi.”
Cả Tu Nghiêu và Ngụy Nhất cùng nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt thoáng trầm lại.
Không cần hỏi “bà ấy” là ai, họ đều hiểu.
“Về làm thủ tục thôi.” Tạ Kiêu cười nhạt, nụ cười méo mó như tự giễu: “Hai người họ đã quyết định ra tòa. Tôi theo ai cũng được nhưng có lẽ chẳng ai cần.”
Tu Nghiêu thở dài một tiếng tiến lại ngồi xuống cạnh Tạ Kiêu, khoác vai anh như an ủi: “Cậu định thế nào?”
“Không biết. Tới đó phải xem ai cần tôi.”
Nói rồi Tạ Kiêu lấy điếu thuốc châm lửa nhưng tiếng bật lửa vang lên lách tách nhưng ngọn lửa mãi không cháy.
Tạ Kiêu nhìn thứ nhỏ bé đó, bỗng nổi giận ném mạnh vào tường.
Anh gục đầu xuống, mái tóc đen rũ che nửa khuôn mặt, đôi vai khẽ run, nụ cười nghẹn đắng nơi cổ họng.
“Bọn họ không cần cậu thì còn tôi và Nguỵ.”
Ngụy Nhất tựa lưng vào tường, nheo mắt nói: “Nghiêu, sau này cậu làm cảnh sát, liệu có bắt hai đứa tôi trước không? Nhìn bộ dạng giờ của tôi với Kiêu, tương lai thành tội phạm cũng có khả năng lắm.”
Dù sao trong ba người, tương lai Tu Nghiêu tươi sáng nhất.
Tạ Kiêu cũng bị chọc cười, ngước nhìn Tu Nghiêu bồi thêm: “Cậu mà làm cảnh sát nhớ chiếu cố tôi và Nguỵ đó.”
“Được, chỉ cần không phạm pháp gϊếŧ người.”
Ba chàng trai tuổi mười tám mang theo những giấc mơ còn dang dở, đứng bên rìa của ánh sáng giữa đời quá tàn nhẫn.
Tạ Kiêu mệt mỏi nhắm mắt, đầu tựa vào thành ghế.
Trong không gian chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc và mùi thuốc lá chưa tan.
Tối qua, khoảnh khắc chiếc ô trong suốt nghiêng về phía mình giữa cơn mưa lạnh, ánh đèn đường hắt xuống, phản chiếu khuôn mặt Lâm Khê Tây tái nhợt vì gió, đôi tay nhỏ bé vẫn cố giữ chắc cán ô che cho anh.
Anh biết, từ giây phút chiếc ô ấy nghiêng về phía mình, mọi thứ đã không thể quay lại như trước nữa.
Lâm Khê Tây, cậu không nên tốt với tôi như vậy, bởi nếu đã bước vào thì rất khó để quay đầu.
Nếu tối qua không có cô… có lẽ…