Ở trường cấp ba Trung Dân, nhắc đến Lâm Khê Tây và Tạ Kiêu, cả trường đều biết bọn họ là một đôi oan gia truyền kiếp, ba năm liền không ngừng đấu đá, tựa như nước với lửa.
Trong lòng Lâm Khê Tây, khát vọng duy nhất chính là vượt qua Tạ Kiêu, giành lấy vị trí hạng nhất toàn trường. Nhưng suốt gần ba năm qua, ước mơ ấy vẫn luôn dừng lại ở vạch xuất phát, chưa từng một lần thành sự thật.
Từ Nhan nhiều lần khuyên nhủ: “Đã mười hai rồi, chẳng bao lâu nữa cũng phải chia tay nhau, có nhất thiết cứ tranh đấu mãi không?”
Nhưng Lâm Khê Tây không làm được.
Chỉ cần vừa nhìn thấy gương mặt sáng sủa, dáng vẻ sạch sẽ, vô hại của Tạ Kiêu trước mặt người khác, cô lại nhớ tới từng lần anh châm chọc, khıêυ khí©h mình ở sau lưng.
Cái cảm giác ấy, cô chỉ hận không thể vạch trần bộ mặt thật kia trước toàn trường.
Chiều hôm đó, ánh hoàng hôn như trải mật, sân trường nhuộm một màu vàng dịu, từng vệt nắng cuối ngày rơi trên mái tóc thiếu nữ, óng ánh tựa sợi tơ.
Lâm Khê Tây vừa đi song song cùng Từ Nhan vừa nhai miếng bánh mì bơ sữa, trong lòng âm thầm nghiến răng, rủa tên Tạ Kiêu.
Từ Nhan liếc nhìn cô, thở dài nói: “Thật chẳng hiểu nổi, một hạng nhất, một hạng nhì. Nếu hai cậu chịu hợp tác thì thành tích chắc còn khủng khϊếp hơn. Sao cứ phải coi nhau như kẻ thù không đội trời chung thế?”
“Tớ mới không cần.” Lâm Khê Tây hừ lạnh, bực bội đáp lại
Mỗi lần công bố kết quả, cô đều thua anh chỉ vỏn vẹn một, hai điểm.
Rõ ràng bản thân đã ôn tập kỹ lưỡng, vậy mà vẫn luôn vấp ở câu khó nhất. Ngược lại, Tạ Kiêu lần nào cũng thản nhiên đạt điểm tuyệt đối, tựa như dễ dàng đến mức chẳng cần cố gắng.
Nghĩ đến đó, Lâm Khê Tây càng tức giận, cô bắt đầu suy tính làm cách nào để khiến Tạ Kiêu phân tâm, chỉ cần anh sơ sẩy, cô sẽ có cơ hội vượt lên, chỉ cần một lần đứng đầu, cô nhất định sẽ đi khắp trường ngẩng cao đầu, hả hê vênh váo.
Đúng lúc ấy, Từ Nhan đột ngột reo lên: “Này, này, có người tỏ tình kìa.”
Lâm Khê Tây ngẩng lên, ánh mắt vô thức hướng theo tay của Từ Nhan, trước tầm mắt cô là một nữ sinh mặt đỏ bừng, rụt rè hai tay đưa hộp quà nhỏ cho nam sinh đứng đối diện.
Người đó không ai khác chính là Ngụy Nhất, bạn cùng lớp với cô đồng thời cũng là một trong hai người bạn thân thiết nhất bên cạnh Tạ Kiêu.
“Chậc, Ngụy Nhất đẹp trai, lạnh lùng như thế, đã từ chối không biết bao nhiêu lần rồ mà cô bạn kia vẫn kiên trì thật.” Từ Nhan lắc đầu cảm thán
Quả nhiên Ngụy Nhất chỉ nhẹ nhàng lắc đầu từ chối, ánh mắt điềm nhiên rồi xoay người cùng Tạ Kiêu và Tu Nghiêu rời đi để lại cô gái nhỏ đứng một mình giữa sân, mắt đỏ hoe như bị ánh hoàng hôn nuốt trọn.
Lâm Khê Tây vừa nhai bánh vừa lẩm bẩm: “Nếu là tớ, tớ cũng thích Ngụy Nhất. Đẹp trai, điềm tĩnh lại biết tự lập lo cho bản thân. Mặc dù cậu ấy vì đi làm thêm mà thỉnh thoảng bỏ học nhưng thành tích cũng không tệ.”
Từ Nhan thoáng nhìn sang bóng dáng Tạ Kiêu phía xa, chợt trầm ngâm nói: “Không biết nếu Tạ Kiêu mà yêu vào thì sẽ thế nào nhỉ? Có khi nào mải yêu quá mà quên học không?”
Một câu buột miệng lại khiến động tác ăn của Lâm Khê Tây dừng hẳn, trong mắt cô ánh lên một tia sáng khác thường, sắc bén, ranh mãnh.
Từ Nhan ngẩn người, lập tức lùi nửa bước, rùng mình nói: “Khê Tây, ánh mắt cậu đáng sợ quá đấy.”
Lâm Khê Tây đột nhiên nở nụ cười rực rỡ như hoa nở giữa nắng chiều, nhào tới ôm chầm lấy Từ Nhan: “Từ Nhan, cậu đúng là tri kỷ của tớ. Yêu cậu chết mất.”
“Hả? Này, tớ đã làm gì giúp cậu đâu? Khê Tây?”
Từ Nhan ngơ ngác nhìn theo bóng dáng Lâm Khê Tây cắm đầu chạy thẳng về phía trước.
Từ Nhan chẳng hiểu gì, câu nói vô tình kia rốt cuộc đã trở thành cái gì trong đầu Lâm Khê Tây? Rốt cuộc cô ấy là đã giúp điều gì?
~
Kế hoạch của Lâm Khê Tây chính là khiến Tạ Kiêu rơi vào lưới tình, chỉ cần anh yêu đương thôi, tâm trí chắc chắn sẽ phân tán, không còn tập trung học hành.
Đến lúc đó, hạng nhất toàn trường sẽ thuộc về cô.
Vấn đề duy nhất là anh sẽ yêu ai?
Nữ sinh thích Tạ Kiêu thì nhiều vô kể, gần như xếp hàng dài quanh trường nhưng Tạ Kiêu chưa từng để mắt đến ai.
Vì vậy, Lâm Khê Tây quyết định trước tiên phải điều tra xem mẫu bạn gái lý tưởng của anh là kiểu gì rồi tìm đúng ứng cử viên để đưa vào kế hoạch.
Nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, cô đã cười ha hả trên bàn cơm khiến ba mẹ Lâm lo sợ nhìn nhau.
“Tiểu Khê Tây, con ổn chứ?”
“Con gái, học hành áp lực quá thì nói ba mẹ, đừng dọa ba mẹ.”
Lâm Khê Tây còn đang vui, cô vui vẻ lùa cơm vào miệng rồi đứng lên: “Mẹ, con ăn no rồi, về phòng học bài đây, kì thi thật lần này, con nhất định hạng nhất.”
Nói rồi, Lâm Khê Tây chạy vọt lên phòng, bóng lưng biến mất trên cầu thang để lại ba mẹ Lâm ngơ ngác nhìn nhau.
“Ông à, con bé không phải học nhiều quá hóa khùng rồi chứ?” Mẹ Lâm lo lắng nói
Ba Lâm thở dài, gật gù đáp: “Tuổi này áp lực thi cử nặng nề, hay là cuối tuần chúng ta dẫn nó đi đâu đó khuây khỏa?”
“Ừ, được đấy. Vậy ông sắp xếp đi.”
Hai vợ chồng nhìn nhau, đều thầm thở dài, lo lắng cho Lâm Khê Tây.