Chương 19: Muốn làm một chuyện còn thoải mái hơn cả hút thuốc

Trên người Tạ Kiêu vẫn là bộ đồng phục, chứng tỏ sáng nay anh vốn nên có mặt ở trường, vậy mà cả buổi lại chẳng thấy bóng dáng.

Lâm Khê Tây siết chặt cán ô, nhìn anh một thoáng, cuối cùng không nhịn được mở lời trước.

“Sao sáng nay cậu nghỉ học?”

Khói thuốc dần tan, Tạ Kiêu khẽ nhếch môi, nụ cười hờ hững như chẳng hề để tâm.

Anh nghiêng đầu tránh ánh mắt chăm chú của cô, giọng nói trầm thấp pha chút lười nhác: “Chẳng phải mỗi lần tôi đi học đều làm cậu tức giận sao? Hôm nay tôi không đến, cậu lại càng vui vẻ.”

Lâm Khê Tây nhíu mày, cảm thấy cô đã quan tâm dư thừa.

Tạ Kiêu nhả khói thuốc, nghiêng đầu nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười mang chút giễu cợt: “Nhớ tôi à?”

“Tạ Kiêu, cậu bị nước mưa làm úng đầu à?”

Anh khẽ cười, dập điếu thuốc dưới mũi giày, bóng dáng cao lớn dựa vào vách tường, đôi mắt sâu thẳm như che giấu điều gì đó.

“Yên tâm, nghỉ một buổi cũng không làm tôi mất phong độ đâu.”

“Cậu…” Lâm Khê Tây nghẹn lời

Cô tức giận trừng anh, quay người muốn bỏ đi, nào ngờ còn chưa bước được hai bước thì cổ tay đã bị bàn tay ấm nóng nắm chặt.

Trong tích tắc, lực kéo mạnh mẽ khiến cô xoay người trở lại, cả thân hình mảnh khảnh va vào l*иg ngực rắn chắc.

Mùi thuốc lá nhàn nhạt xen lẫn hương bạc hà quen thuộc phả vào mũi khiến tim cô bất giác rối loạn.

“Buông ra.” Lâm Khê Tây vùng vẫy

Tạ Kiêu cúi thấp đầu, đôi mắt đen sâu thẳm phủ bóng dưới màn mưa, khóe môi cong lên nụ cười tà mị, ngữ điệu chậm rãi mà ám muội.

“Lâm Khê Tây… tôi muốn ăn cháo.”

Cô sững sờ, chưa kịp phản ứng thì anh đã nghiêng đầu, áp sát thêm một tấc.

“Cậu đến nhà tôi, nấu cho tôi đi.”

Lâm Khê Tây: “?”

Khoảng cách quá gần, giọng nói khàn khàn của anh lướt qua vành tai khiến cả gò má cô nóng bừng.

~

Cửa mở ra, một luồng khí lạnh xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt tràn ra.

Bên trong là căn hộ đơn sơ, không bày biện cầu kỳ, vài quyển sách vứt bừa bãi trên sô pha, góc bàn còn đặt hộp thuốc chưa mở nhưng rất sạch sẽ.

Chỉ là rất tối, có cảm giác âm u đỉnh điểm.

Tạ Kiêu tiện tay vứt áo khoác lên ghế ướt sau đó bật đèn, ánh sáng tràn khắp mọi ngóc ngách soi rõ từng chi tiết trong căn nhà.

Lâm Khê Tây cũng bị nước mưa dính ướt, tuy không nhiều nhưng phần tóc mai đã dính bệt vào gò má, áo đồng phục thấm lạnh khiến cô vô thức rùng mình.

“Cậu uống gì? Có nước ngọt và nước lọc.”

Lâm Khê Tây giật mình thấy Tạ Kiêu đang đứng ở tủ lạnh, cô liếʍ môi nói: “Nước lọc, cảm ơn.”

Tạ Kiêu rót một ly nước lọc sau đó đưa cho Lâm Khê Tây cùng một chiếc khăn sạch để lau nước dính trên người.

Lâm Khê Tây nhận lấy, uống một ngụm, cảm thấy hôm nay gan cô có lẽ to bằng trời.

Uống nước xong, Lâm Khê Tây cuối cùng cũng bình tĩnh, cô đặt ly xuống bàn lại nhìn Tạ Kiêu đứng đối diện, ánh đèn từ trần nhà hắt xuống, gương mặt Tạ Kiêu chìm trong ánh sáng dịu, khó đoán hơn bao giờ hết.

“Sao cậu lại muốn ăn cháo?”

Tạ Kiêu cười nói: “Đó chỉ là lí do muốn cậu về nhà tôi.”

“Tại sao?” Lâm Khê Tây sửng sốt

Anh thong thả ngồi xuống cạnh cô, rút ra một điếu thuốc, giọng lười nhác: “Không phiền chứ?”

Lâm Khê Tây không do dự nói: “Phiền.”

Điếu thuốc bị nhét trở lại bao, anh không hút nữa.

Hút thuốc dễ chịu nhưng ở cạnh cô lại thoải mái hơn nhiều.

Trong khoảnh khắc im lặng kéo dài, bờ môi mỏng của Tạ Kiêu khẽ nhếch, giọng anh khàn thấp vang lên ngay sát bên tai.

“Muốn làm một chuyện còn thoải mái hơn cả hút thuốc.”

Lâm Khê Tây bất giác ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh.

“Làʍ t̠ìиɦ, với cậu.”

Lâm Khê Tây… !!!

Trong nháy mắt, toàn thân Lâm Khê Tây cứng đờ, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, tai ù đi như thể không thể tin nổi những gì vừa thoát ra từ miệng Tạ Kiêu.

Đây đâu phải lời một học sinh đứng nhất toàn trường có thể nói?

Khóe môi Tạ Kiêu cong nhẹ, ánh mắt sâu thẳm phủ xuống, giọng nói khàn khàn chậm rãi nhả từng chữ.

“Vậy nên, Lâm Khê Tây… hiện tại không thể làm nhưng có thể hôn không?”

“Đợi… đợi đã…”

Chữ cuối cùng chưa kịp thoát ra, đôi môi mềm mại đã bị anh chiếm trọn.

Nụ hôn không nhẹ nhàng mà mang theo sự bá đạo, bức bách giống như cơn bão ập đến bất ngờ.

Lưỡi anh mạnh mẽ tách đôi hàm răng khép chặt, quấn lấy sự ngọt ngào bên trong, mỗi cái càn quét đều khiến trái tim cô loạn nhịp, thân thể run lên như bị dòng điện chạy qua.

Thì ra môi Lâm Khê Tây vừa mềm, vừa ngọt như thế, thỏa mãn, Tạ Kiêu vô cùng thỏa mãn, tạm thời có thể dập được cơn bức bách khó chịu trong người.

Lâm Khê Tây theo bản năng chống tay vào l*иg ngực Tạ Kiêu muốn đẩy ra nhưng lực đạo lại mềm yếu đến đáng thương.

Ngược lại, bàn tay Tạ Kiêu siết chặt eo nhỏ, giữ cô trong vòng ôm không kẽ hở, môi lưỡi càng thêm sâu nặng như muốn nuốt trọn hơi thở của cô.

Tiếng nức nở mơ hồ thoát ra từ cổ họng Lâm Khê Tây đều bị anh tham lam cướp sạch, hòa tan vào nụ hôn nóng bỏng.

Toàn thân cô như bị mùi hương bạc hà xen lẫn vị thuốc lá của anh bao trùm, từng tấc da thịt đều bị cảm giác chiếm hữu mãnh liệt giam cầm, khiến cô không còn đường lui.

Đây là nụ hôn đầu tiên trong đời, Lâm Khê Tây hoàn toàn lúng túng, chỉ có thể ngây ngốc mở miệng để mặc đầu lưỡi run rẩy bị anh dẫn dắt từng nhịp, bị anh khống chế đến mức không còn khả năng chống đỡ.

Kỹ thuật hôn của Tạ Kiêu rất tốt khiến Lâm Khê Tây thoáng nghĩ lung tung, có phải trước đó anh đã hôn rất nhiều cô gái?

Đột nhiên Lâm Khê Tây tức giận, cô cũng có tính sạch sẽ, cảm giác hôn cùng một người với cô gái khác làm cô thấy không thoải mái.

Bất chợt nghiêng đầu, cắn mạnh vào môi anh.

Tạ Kiêu khựng lại trong giây lát, đầu môi rớm máu, mùi tanh nhàn nhạt hòa cùng vị ngọt của cô.

Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt tối sâu lóe lên tia sáng, gương mặt tuấn dật càng hiện rõ vẻ tà mị câu hồn.

Lâm Khê Tây có chút ấm ức hỏi: “Cậu hôn giỏi như thế có phải trước kia cũng hôn qua nhiều nữ sinh rồi không?”

Tạ Kiêu: “?”

Mất một lúc Tạ Kiêu mới hiểu lý do bản thân bị Lâm Khê Tây trút giận, anh bật cười lau khóe miệng rớm máu đáp: “Nếu tôi nói sinh ra đã có thiên phú, cậu tin không?”

Tin… dù sao Tạ Kiêu xét về mọi phương diện đều đứng nhất, ông trời hẳn là ưu ái hơn người khác.

Lâm Khê Tây phiền não, lại nói: “Tiếp tục đi.”

Tạ Kiêu bị chọc cười, Lâm Khê Tây thật sự đáng yêu.

Lần nữa môi lưỡi giao triền, hơi thở nóng bỏng hòa quyện, từng cử động của anh đều kịch liệt và cuồng nhiệt đến mức khiến Lâm Khê Tây mềm nhũn chỉ có thể bám chặt lấy vai anh để chống đỡ.

Lâm Khê Tây bị hôn đến choáng váng, hô hấp như bị rút cạn đến khi kết thúc mưa bên ngoài cũng đã tạnh.

Lâm Khê Tây thở hổn hển, mặt đỏ như tẩm lửa, hàng mi khẽ run rẩy, ánh mắt mờ mịt như thể vừa bị hút sạch toàn bộ sức lực.

Tạ Kiêu cúi đầu nhìn đôi môi hơi sưng của cô khiến ngực anh dâng lên cảm giác thỏa mãn khó tả.

Ngón tay anh lướt nhẹ qua gương mặt nóng bừng kia: “Đi thôi, tôi đưa cậu về.”

Sau đó Tạ Kiêu đưa Lâm Khê Tây về nhà, đường phố sau mưa vắng lặng, ánh đèn đường hắt lên mặt đường loang loáng nước.

Bước chân hai người sóng đôi, hơi thở Lâm Khê Tây còn chưa ổn.

Trên suốt quãng đường về, trái tim cô nhảy loạn không cách nào bình ổn còn anh thì ung dung như chẳng có chuyện gì xảy ra chỉ thỉnh thoảng nghiêng đầu liếc cô, khóe môi cong lên ý cười bất cần.