Chương 18: Vết nứt

Căn phòng chìm trong bóng tối, không một tia sáng len vào.

Tạ Kiêu day trán, mệt mỏi ngả người ra sau, khói thuốc đặc quánh giăng kín không gian, phủ lên gương mặt anh một tầng âm trầm khó đoán.

Anh lại châm thêm một điếu, ánh lửa đỏ lóe sáng trong thoáng chốc, soi rõ đôi mắt sâu thẳm.

Khói thuốc vấn vít quanh môi, quẩn mãi chưa tan, đến khi điếu thuốc tàn cũng vừa lúc máy giặt vang lên tiếng báo.

Tạ Kiêu đứng dậy, bước chậm đến, mở nắp máy giặt, rút ra một bộ đồng phục nữ sinh.

Là của Lâm Khê Tây bỏ quên ở phòng hội học sinh.

Anh cẩn thận lấy ra, treo lên phơi khô.

Đầu ngón tay vô tình lướt qua lớp vải còn ẩm, một cảm giác lạnh ướt len vào da thịt khiến anh bất giác hít sâu một hơi.

Trong khoảnh khắc, ký ức tràn về lúc ở phòng hội học sinh.

Rất ướt, rất ấm.

Khoé môi Tạ Kiêu khẽ cong, anh thu tay lại, đứng yên một lúc rồi mới quay trở về phòng ngủ.

Không bật đèn.

Căn phòng vẫn tối như ban đêm, mặc cho ngoài kia ánh sáng ban ngày rực rỡ.

Trên giường, một bộ đồng phục thể dục nữ sinh size nhỏ yên lặng nằm đó.

Cũng là của Lâm Khê Tây, thứ anh lấy từ nhà vệ sinh khi cô thay đồ.

Tạ Kiêu thay đồng phục, hôm nay anh phải đến lớp bồi dưỡng cuối tuần dành cho học sinh khối mười hai, chắc chắn sẽ gặp Lâm Khê Tây.

Đúng lúc này, điện thoại trên bàn rung lên.

Ánh sáng màn hình lóe lên trong bóng tối, anh liếc mắt nhìn qua dãy số, đáy mắt lập tức chìm xuống lạnh lẽo.

~

Cuối tuần vẫn phải đến trường học bồi dưỡng, học sinh khối mười hai ai nấy đều than trời trách đất, tiếng kêu ca vang khắp hành lang.

Hôm nay theo lịch sẽ học Văn và Toán.

Trái ngược với sự uể oải chung, Lâm Khê Tây lại phấn chấn lạ thường, ánh mắt sáng rực, tinh thần hăng hái chỉ mong mau được bắt đầu.

Nhưng vừa vào tiết, cả lớp đồng loạt xôn xao khi Tạ Kiêu vắng mặt.

Đây là lần đầu tiên anh nghỉ học.

Không ít người kinh ngạc, bàn tán không ngừng.

Ngay cả Ngụy Nhất với Tu Nghiêu cũng không rõ nguyên do chỉ có thể giải thích với giáo viên rằng Tạ Kiêu bận việc đột xuất.

Lâm Khê Tây khẽ nghiêng đầu nhìn xuống bàn trống bên dưới rồi lại quay lên, khóe môi khẽ cong.

Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, Tạ Kiêu nghỉ học, vậy thì sẽ mất bài, như thế cô sẽ tiến gần hơn đến vị trí hạng nhất.

Nghĩ tới đây, đáy mắt cô lóe lên ánh sáng thỏa mãn.

Không lẽ Tạ Kiêu đi hẹn hò?

Chậc, chậc… càng hay, tốt nhất cứ yêu đương mù quáng rồi quên luôn chuyện học hành đi.

Càng nghĩ, lòng Lâm Khê Tây càng phơi phới hẳn lên

~

Buổi chiều, trời lại đổ mưa, không khí ẩm ướt len lỏi khắp phố xá khiến ai nấy đều chau mày khó chịu.

Sau khi tan học, Lâm Khê Tây ghé vào một cửa hàng tiện lợi mua vài món đồ cá nhân.

Khi đang đứng chờ thanh toán, ánh mắt cô vô thức nghiêng sang khung cửa kính mờ hơi nước.

Bên ngoài, trong màn mưa dày đặc, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.

Anh khoác chiếc hoodie đen rộng, mũ trùm sâu xuống che khuất nửa gương mặt.

Thế nhưng chỉ cần một ánh nhìn, Lâm Khê Tây vẫn nhận ra dáng vẻ tuấn dật kia.

Trời mưa nặng hạt, từng giọt nước xối xả rơi xuống nhưng anh không mang theo ô, chỉ để mặc cơn mưa lạnh lẽo dội thẳng lên người.

Ánh đèn đường phản chiếu qua màn nước, phủ lên anh một tầng sáng tối mông lung như kéo cả thế giới ra xa chỉ còn lại một mình Tạ Kiêu trong sự tĩnh lặng lạ thường.

Tay Lâm Khê Tây khẽ run, túi đồ vừa thanh toán xong nắm chặt trong lòng bàn tay, cô do dự một giây, chẳng kịp nghĩ nhiều, lập tức đẩy cửa bước ra ngoài.

Cơn lạnh ập đến khiến toàn thân cô run rẩy, tay cầm ô cũng run theo nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt vào bóng dáng cao lớn phía trước.

Tạ Kiêu sải bước đi trên vỉa hè, từng đường nét vai lưng rộng rãi mơ hồ ẩn hiện sau màn mưa.

Anh không hề che chắn để mặc mái tóc đen cùng áo hoodie thấm nước, dáng vẻ cô độc ấy khiến trái tim Lâm Khê Tây thắt lại một nhịp.

Cho đến khi Tạ Kiêu rẽ vào một con hẻm nhỏ tối tăm, ánh đèn đường lờ mờ chiếu không tới chỉ còn lại tiếng mưa tí tách rơi xuống mái tôn.

Lâm Khê Tây cũng lặng lẽ dừng bước nơi đầu hẻm, trong màn mưa mờ nhạt, cô nhìn thấy anh đứng tựa lưng vào vách tường loang lổ, mái tóc ướt sũng dính trên trán.

Một tay Tạ Kiêu đút túi quần, tay còn lại bật lửa châm điếu thuốc.

Ánh lửa đỏ hắt lên gương mặt tuấn dật, dưới màn mưa càng lộ vẻ âm trầm, cô độc đến khó gần.

Cảnh tượng ấy khiến cô cảm thấy Tạ Kiêu trước mặt xa lạ đến mức nào đó, không giống Tạ Kiêu kiêu ngạo thường ngày mà giống như một người mang theo nỗi mệt mỏi mà cô chưa từng nhìn thấy.

Tạ Kiêu kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay thon dài, rít một hơi thật sâu. Làn khói trắng từ khóe môi chậm rãi tỏa ra, mơ hồ quấn lấy gương mặt tuấn dật, ánh mắt anh hơi cụp xuống, một vẻ âm trầm khó đoán.

Giữa màn mưa nặng hạt, hình bóng cao lớn ấy càng thêm cô độc.

Ngọn lửa nhỏ nơi đầu thuốc đỏ rực lên rồi tắt lịm như chút ấm áp cuối cùng trong thế giới tràn ngập bóng tối của anh.

Ngay lúc đó, một khoảng sáng bất ngờ bao phủ đỉnh đầu, tiếng mưa nặng nề bỗng chốc bị ngăn lại bởi một chiếc ô trong suốt.

Tạ Kiêu khẽ ngẩng lên.

Qua tầng khói mờ, anh thấy gương mặt trắng hồng của Lâm Khê Tây, bàn tay cô cầm chặt cán ô run rẩy vì lạnh, vậy mà chiếc ô ấy vẫn nghiêng về phía anh, che chắn cho anh giữa màn mưa u tối.

Khoảnh khắc ấy, nơi đáy lòng Tạ Kiêu bất giác run lên một nhịp như thể bức tường kiêu ngạo anh dựng bấy lâu chợt xuất hiện một vết nứt.