Chương 17: Tôi là con trai, tôi chắc chắn có suy nghĩ xấu xa

Mái tóc Tạ Kiêu rủ xuống che đi nửa gương mặt, ánh mắt khuất đi tạo cảm giác bí hiểm cũng như làm tăng thêm sự xấu xa của anh.

Tạ Kiêu vùi mặt ở cổ Lâm Khê Tây, hơi thở nặng nề, yết hầu lăn lên lộn xuống, anh muốn giải phóng con mãnh thú đã thức tỉnh nhưng anh phải nhịn.

Hiện tại chỉ nên từ từ để cô thích ứng với quan hệ đột ngột trở nên gần gũi của cả hai, nếu anh quá gấp, có khi sẽ mất hết tất cả những gì đã dày công chuẩn bị suốt thời gian qua.

Tay Tạ Kiêu vẫn chu du trên đôi chân trắng mịn như sữa của Lâm Khê Tây, đầu chôn ở cổ cô lại ác ý phả hơi thở nóng rẫy của mình lên làn da dần chuyển đỏ của cô.

Thậm chí anh còn cảm nhận được nhịp thở dồn dập cũng sự run rẩy của Lâm Khê Tây càng làm Tạ Kiêu sắp mất khống chế muốn đè cô ra.

“Này, sao cậu…”

Hơi thở Lâm Khê Tây trở nên gấp gáp, l*иg ngực kịch liệt phập phồng khi Tạ Kiêu đột ngột cúi đầu, đầu lưỡi nóng ẩm lướt qua làn da mẫn cảm nơi cổ.

Một cơn tê dại chạy thẳng dọc sống lưng khiến toàn thân cô mềm nhũn gần như không còn chút sức lực chống cự.

“Tạ Kiêu…”

Tạ Kiêu giống như bị hương thơm trên người Lâm Khê Tây câu dẫn đến phát điên.

Anh tham lam ngấu nghiến từng tấc da thịt, vừa hôn, vừa cắn để lại dấu vết mập mờ trên chiếc cổ trắng ngần kia.

Bàn tay anh vòng siết chặt hơn nơi eo mảnh khảnh, từng ngón tay như hữu ý vô tình trượt dọc đường cong tinh tế.

Sự bức bách ấy khiến gương mặt cô đỏ ửng, đôi mắt trong veo như phủ một tầng sương mù, vừa tức giận vừa hoảng hốt lại xen lẫn một nỗi xấu hổ không tên.

Lâm Khê Tây tức giận cúi đầu nhìn Tạ Kiêu, chỉ thấy đỉnh đầu đen nhánh của Tạ Kiêu, anh chẳng hề ngẩng lên, vẫn ngoan cố lưu lại từng dấu hôn nóng bỏng, điên cuồng hôn hít, gặm cắn không ngừng, để lại từng vệt ấn đỏ rực trên làn da mịn màng.

“Tạ Kiêu, cậu… buông…” cô muốn quát nhưng giọng nói vừa bật ra đã nghẹn lại nghe qua giống như nức nở hơn

Tạ Kiêu lại như bị kí©h thí©ɧ, anh rướn người vào đùi Lâm Khê Tây.

Lâm Khê Tây có cảm giác bị một thứ rất cứng đang đâm vào người mình khiến hàng mày anh tú của cô phải cau lại nhưng thân thể lại bị trêu chọc mà mềm nhũn dựa vào người Tạ Kiêu.

“Ưm…”

Một tiếng rên khẽ bật ra từ cổ họng, Lâm Khê Tây lập tức cắn môi để ngăn lại nhưng đã muộn.

Âm thanh kia lọt hết vào tai Tạ Kiêu, khiến hơi thở anh trong nháy mắt trở nên dồn dập, gấp gáp đến nguy hiểm.

Ngón tay vốn chỉ dừng lại ở bắp đùi cô nay bất ngờ siết chặt rồi chậm rãi trượt cao hơn.

“Tạ Kiêu… dừng lại ngay.”

Lâm Khê Tây thở dốc, gương mặt đỏ bừng, trái tim đập hỗn loạn đến mức suýt xé toang l*иg ngực.

Tuy rằng Lâm Khê Tây cái gì cũng dám nhưng chuyện này cô chưa từng nghĩ đến mà người cùng với cô còn là Tạ Kiêu.

Mặc dù cô không thích Tạ Kiêu nhưng suy cho cùng, nhan sắc, vóc dáng của anh quá hấp dẫn hơn nữa anh hơn thua với cô nên cô mới không chịu yếu thế mà hùa theo.

Ai mà nghĩ Tạ Kiêu chơi lớn được nước làm tới đến mức này.

Tạ Kiêu cúi đầu, môi anh lướt dọc từ cổ xuống bờ vai Lâm Khê Tây.

Bàn tay lớn giữ chặt eo cô, một tay kia không chút kiêng dè.

Tạ Kiêu thở hổn hển, anh ngẩng đầu, ánh mắt đỏ ngầu kiềm chế cơn du͙© vọиɠ đang thiêu đốt lý trí.

“Lâm Khê Tây, tôi là con trai, tôi chắc chắn có suy nghĩ xấu xa nhưng tôi sẽ không ép cậu, khi nào cậu sẵn sàng, có thể nói với tôi.”

Lâm Khê Tây: "…"

Tạ Kiêu thu tay về, dưới ánh sáng mờ nhạt, vệt nước lấp lánh kia rõ ràng hiện trên những ngón tay thon dài, gân guốc đẹp đẽ.

Rõ ràng trước nay chỉ thấy tay anh cầm bút thôi đã rất đẹp đến hấp dẫn, bây giờ lại mang theo dấu vết ám muội đến mức khiến Lâm Khê Tây chỉ cần nhìn thôi cũng đỏ bừng mặt.

Trong đầu cô thoáng vụt qua một ý nghĩ chẳng khác nào đang phản bội kiến thức, phản bội những con chữ ngay ngắn trong trang giấy.

Tạ Kiêu quả thật không làm gì nữa, hai tay anh giữ chặt eo thon nhỏ của Lâm Khê Tây, từ tốn đỡ cô xuống.

Đầu anh nghiêng nghiêng, khóe môi cong lên nụ cười tà mị, giọng nói khàn khàn còn vương hỏa dục: “Cậu có muốn vào nhà vệ sinh rửa không? Hay… tôi giúp cậu?”

“Không cần.” Lâm Khê Tây gắt lên, hai tai cũng đã đỏ ửng cả lên

Cô vội vàng kéo quần áo, chỉnh lại dáng vẻ lộn xộn của mình rồi đẩy mạnh Tạ Kiêu gần như hoảng loạn chạy vọt ra khỏi phòng hội học sinh.

Sau cánh cửa khép lại chỉ còn lại Tạ Kiêu ngồi ngả lưng vào ghế, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười thỏa mãn lan dần trên gương mặt tuấn tú.

Ánh mắt đen sâu thẳm kia như còn vương lại hình ảnh cô gái vừa rồi, rực rỡ như ngọn lửa nhỏ, càng quẫy đạp càng khiến anh muốn dập tắt trong vòng tay mình.

Anh thật sự mong đợi được ăn no, anh thật sự, thật sự rất đói.

Lâm Khê Tây quay lại lớp học, trên người là bộ đồ thể dục rộng thùng thình, lập tức khiến không ít ánh mắt đổ dồn về phía cô.

Tiết Nghị quay xuống vừa thấy gương mặt đỏ bừng của cô thì lo lắng hỏi: “Cậu bị sốt à?”

“Không có, đừng làm phiền tớ.” cô vội vàng xua tay giọng hơi gắt gỏng

Tiết Nghị vẫn chưa yên tâm lại chau mày: “Thế cậu lấy bộ đồ này ở đâu? Còn đồ của tớ đâu?”

Rõ ràng bộ này rộng hơn cả vóc dáng Tiết Nghị lại không có bảng tên, nhìn một cái là biết không phải của cậu ta.

Lâm Khê Tây khựng lại, trong đầu bỗng lóe lên hình ảnh xấu hổ trong phòng hội học sinh.

Sau đó nhớ ra cả đồng phục của cô lẫn bộ thể dục của Tiết Nghị đều đang bị bỏ lại ở đó.

Lâm Khê Tây… !!!