Chương 16: Hay chúng ta cùng nhau sờ đi

Lâm Khê Tây nghĩ hẳn là cô điên rồi.

Bằng không, tại sao lại ở trong phòng hội học sinh cùng Tạ Kiêu làm ra mấy chuyện chẳng hề đứng đắn.

Ngay lúc này, Tạ Kiêu đưa tay cởi khuy áo sơ mi trắng, từng chiếc một rơi xuống, lộ ra bờ vai rộng rãi, đường cong cơ bắp săn chắc cùng làn da sạch sẽ, rực nóng đến mức khiến không khí vốn ngột ngạt nay càng thêm nóng rẫy.

“Sờ tôi đi.”

Lâm Khê Tây chậc lưỡi trong lòng, tướng người ngon, dáng người chuẩn như nam thần trong tiểu thuyết, vậy mà nội tâm lại đen tối.

Nghĩ tới đây, cô bỗng cảm thấy buồn cười, thật ra cũng chẳng phải thiệt thòi gì.

Tạ Kiêu, cái tên được toàn bộ nữ sinh trong trường ngưỡng mộ, là nhân vật gần như hoàn mỹ, bao nhiêu ánh mắt đều dõi theo, vậy mà giờ phút này lại cùng cô, kẻ thù truyền kiếp, ở trong căn phòng này làm ra mấy chuyện mờ ám đến mức không dám nói thành lời.

Ý nghĩ ấy vừa vụt qua, trong lòng Lâm Khê Tây bất giác dấy lên một cơn phấn khích kỳ lạ.

Hai học sinh giỏi nhất toàn trường, một đứng nhất, một đứng nhì nếu bị phát hiện không biết sẽ tạo nên làn sóng chấn động dư luận thế nào.

Lâm Khê Tây đứng đối diện Tạ Kiêu nhìn múi bụng săn chắc kia đến hai mắt sáng rực, suýt chảy cả nước miếng.

Cô đưa tay sờ lên cơ bụng, cô ngẩng đầu, ánh mắt vẫn sáng rực, gò má ửng hồng nhưng khóe môi lại cố tình cong lên trêu chọc.

“Cơ bụng đẹp như thế, không sờ thì phí.”

Tạ Kiêu khẽ cười, tiếng cười trầm thấp như sóng gợn nơi đáy tim.

Anh bất chợt nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh một cái, cả người Lâm Khê Tây lập tức ngã nhào vào vòng ngực rắn chắc kia.

Khoảng cách bỗng chốc bằng không, hơi thở giao hòa, mùi hương sạch sẽ pha chút vị thuốc lá nhàn nhạt xộc thẳng vào khứu giác.

“Hay chúng ta cùng nhau sờ đi? Cậu dám không?”

Lâm Khê Tây: "???"

Anh áp sát bên tai cô, giọng nói mang theo mười phần ám muội: “Sờ đùi, gửi ảnh mà không cho tôi sờ thì không công bằng. Cậu nên chấp nhận chút hậu quả nho nhỏ chứ?”

Lâm Khê Tây ngẩng nhìn Tạ Kiêu, trước khi cô phản ứng, Tạ Kiêu đã nhấc người Lâm Khê Tây lên đặt cô ngồi trên bàn.

Vị trí này làm Lâm Khê Tây cao bằng Tạ Kiêu, anh đem hai chân cô câu qua eo mình.

“Hạng nhì, tôi cũng không ăn thịt cậu, cậu sờ tôi rồi, có gì lo sợ?”

Lâm Khê Tây trước nay đều dồn sức học hành, vấn đề nam nữ cô chính là kẻ mù nhưng việc này giống như khám phá vùng đất mới, đối với người ham cái mới như Lâm Khê Tây dễ bị hấp dẫn.

Huống chi Lâm Khê Tây rất gan, cái gì cũng dám.

“Cậu mà sờ bậy lung tung thì đừng trách tôi.”

“Được.”

Tạ Kiêu nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười không rõ ý tứ nhưng rõ ràng rất mãn nguyện.

Bởi vì quần thể dục quá rộng, chỉ cần một động tác tùy ý của Tạ Kiêu, vạt vải đã dễ dàng bị vén lên để lộ ra đôi chân thon dài trắng mịn như ngọc, gần như chói mắt dưới ánh đèn vàng nhạt.

Bàn tay Tạ Kiêu bất ngờ trượt xuống, dừng lại nơi bắp đùi mảnh mai của Lâm Khê Tây lướt qua đường cong tinh tế nơi đùi cô.

Hơi thở anh lập tức khựng lại, yết hầu khẽ trượt lên xuống, ánh mắt tối sâu như bị hút chặt không cách nào rời.

Ngón tay anh dừng lại ở đầu gối cô, nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác lành lạnh nơi đầu ngón tay va chạm với làn da mịn màng, mềm mại đến mức khiến người ta phát điên.

Hai gò má Lâm Khê Tây đỏ bừng, ánh mắt hoảng loạn mà ngập tràn xấu hổ, trong cổ họng nghẹn lại không nói nổi thành lời.

Cô muốn ngăn lại nhưng hai tay vô lực chỉ có thể đặt trên vai anh, chẳng khác nào một cái chạm nhẹ đầy bất lực, vừa như từ chối, vừa như ngầm chấp nhận.

Khóe môi Tạ Kiêu khẽ nhếch lên, nụ cười tà mị cùng giọng nói trầm thấp len lỏi ngay bên tai: “Cậu run thế này là đang sợ tôi, hay là… thích?”

Nhiệt độ da thịt nóng bỏng khiến anh trong thoáng chốc hít sâu một hơi, hơi thở trở nên dồn dập hơn, phảng phất như lý trí sắp tan chảy..

Khoảnh khắc ấy, hô hấp cả hai đều khựng lại.

“Mềm thật.” Tạ Kiêu không ngăn được buông lời khen

Quả thật rất mềm, da con gái đều mềm như vậy sao? Hay chỉ có Lâm Khê Tây thôi?

Lâm Khê Tây cắn môi thật chặt, cố nén tiếng thở gấp cùng cảm giác tê dại chạy dọc khắp cơ thể.

Cô suýt nữa bật ra một tiếng nức nở xấu hổ: “Cậu nói nhiều thế?”

Bàn tay Tạ Kiêu vẫn chưa rút lại, ngược lại còn chậm rãi trượt dọc theo đùi cô đến vị trí cao hơn như cố tình kéo dài sự giày vò, vừa thăm dò vừa khıêυ khí©h.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh ánh lên tia sáng nguy hiểm, hơi thở khàn khàn vang sát vành tai cô.

“Cậu nói một tiếng không muốn, tôi lập tức dừng lại nhưng Lâm Khê Tây, rõ ràng cậu chưa từng nói.”

Tay anh vẫn giữ chặt cổ tay cô, hông anh áp sát khiến cô không thể giãy giụa thoát ra.

Lâm Khê Tây có thể cảm nhận được có thứ gì đó rất cứng đang đâm vào chân mình.

Lúc Lâm Khê Tây hoang mang cúi đầu chỉ thấy đũng quần Tạ Kiêu đã nhô cao như một lều trại.

Lâm Khê Tây: “…”

“Phản ứng sinh lí bình thường, không lẽ cậu không có?”

Tạ Kiêu thản nhiên nói như thể chuyện này là đương nhiên, rất bình thường.

Lâm Khê Tây tức giận lại nhéo hạt đậu trước ngực anh, cô trừng mắt: “Cậu không được nói nữa.”

Tạ Kiêu rít một tiếng, ác ý nhéo nhẹ mép đùi Lâm Khê Tây.

“A…”

Lâm Khê Tây không kìm được bật ra tiếng kêu, cô oán giận nhìn Tạ Kiêu bất mãn.

Tạ Kiêu cười trầm, nhướn mày khıêυ khí©h: “Cậu còn nhéo ngực tôi, cẩn thận có ngày tôi cắn lại của cậu.”

Lâm Khê Tây… cái tên bại hoại vô sỉ này.

“Tạ Kiêu… cậu, cậu… câm miệng cho tôi ngay.”

Lần đầu Lâm Khê Tây bị nói đến cứng họng không thể phản bác.

Bàn tay Tạ Kiêu sờ bên trong, còn chưa kịp làm gì Lâm Khê Tây đã giơ chân đá người anh.

“Cậu đứng đắn đi.”

“Lâm Khê Tây, cậu nhìn chúng ta đang rất đứng đắn sao?”

Lâm Khê Tây nhìn lại, Tạ Kiêu thì nửa trần thân trên còn cô thì quần bị vén lên cao đến tận mép đùi, ẩn ẩn màu trắng bên trong.

Rất không đứng đắn.

Ai mà biết được hai học bá nổi tiếng ghét nhau như nước với lửa giờ phút này lại đang sờ mó cơ thể lẫn nhau.

Lâm Khê Tây phiền não, lại sờ cơ bụng Tạ Kiêu cho đỡ phiền.