Ngoài kia, khóe môi người con trai khẽ cong, tiếng cười trầm thấp bật ra mang theo vẻ châm biếm nhàn nhạt.
Không sai, Lâm Khê Tây thông minh như vậy, không dễ để bị lừa nhưng Lâm Khê Tây nhớ đến anh là được.
Trong lòng Lâm Khê Tây rối loạn, đầu ngón tay vô thức cắn mạnh vào khớp xương mảnh mai.
Đây là nhà vệ sinh nữ, lẽ nào Tạ Kiêu lại có gan lớn đến mức ấy?
Tạ Kiêu quăng điếu thuốc vào sọt rác, âm thanh lười biếng vọng vào: “Lâm Khê Tây? Cậu ở trong sao?”
Giọng anh pha lẫn sự kinh ngạc giả vờ như thể bản thân hoàn toàn chẳng liên can.
Thật sự là Tạ Kiêu.
Lâm Khê Tây toàn thân run lên, hận đến nghiến răng: “Tạ Kiêu, mau thả tôi ra.”
Sau đó cửa được mở ra, cô lao ra, mái tóc ướt rối bời, đồng phục còn dính nước mưa nhưng gương mặt lại đỏ bừng vì giận dữ.
“Là cậu làm phải không?!”
Tạ Kiêu nhướng mày, vẻ mặt ung dung vô tội: “Tại sao tôi phải làm? Ngược lại, hình như tôi vừa cứu cậu đấy.”
“Đây là nhà vệ sinh nữ, cậu vào đây làm gì? Nói tình cờ ai mà tin.”
Anh nhún vai, dáng vẻ càng thêm vô tội: “Câu này nên để tôi hỏi cậu mới đúng. Rõ ràng đây là nhà vệ sinh nam.”
“Cậu nghĩ tôi ngốc à? Nhà vệ sinh nam mà lại không có bệ sao?”
Khóe môi Tạ Kiêu hơi cong: “Bên ngoài dán bảng nam đấy.”
Trong lòng Lâm Khê Tây chấn động, lập tức chạy ra cửa nhìn.
Quả nhiên, ký hiệu bên ngoài là hình nhà vệ sinh nam.
Lâm Khê Tây: “???”
Cô đã học ở đây ba năm, làm sao có chuyện đi nhầm nhà vệ sinh được.
Nhất định là có người cố tình đổi bảng hiệu.
Là ai chơi cô vậy?
Bóng dáng Tạ Kiêu thong thả bước ra, dáng vẻ bình thản như thể chẳng hề liên quan.
Anh còn làm bộ ngạc nhiên nói: “Chẳng lẽ có người cố ý trêu chọc cậu? Xem ra trong trường cũng không ít người ghét cậu đấy.”
Lâm Khê Tây tức nghẹn, nghiến răng quát khẽ: “Im miệng.”
Trong lòng cô rõ ràng chỉ nghĩ đến một người, chính là kẻ trước mặt cô nhưng không có chứng cứ, cô chẳng thể buộc tội anh.
Chỉ còn cách nuốt cục tức nghẹn nơi cổ họng, ôm một bụng ấm ức quay về lớp học.
Tạ Kiêu đút hai tay vào túi quần, bước chân nhàn tản theo sau dáng vẻ tức tối của Lâm Khê Tây.
Ngoài trời, mưa vẫn rả rích, từng hạt rơi xuống như ngân dài bản nhạc trầm thấp.
Trong mắt anh, trời mưa hôm nay đẹp thật.
Lâm Khê Tây vừa bước vào lớp đã thu hút sự chú ý của Từ Nhan.
Nhìn bộ đồng phục ướt nhẹp dính sát vào người cô, cô ấy ngạc nhiên hỏi: “Sao cậu nói thay đồ?”
Lâm Khê Tây buồn bực ngồi phịch xuống chỗ, môi mím chặt, giọng mang theo lửa giận: “Đừng nhắc nữa. Có kẻ lấy mất đồ thể dục của tớ còn nhốt tớ trong nhà vệ sinh.”
Dứt lời, cô hất mắt nhìn thoáng qua Tạ Kiêu nhưng đối phương vẫn ung dung nở nụ cười ôn hòa, bộ dáng thân thiện như thể không dính dáng gì đến chuyện này.
Tiết Nghị kinh ngạc, nghiêng người hỏi han: “Thế cậu có sao không?”
Lâm Khê Tây xua tay, không muốn nhắc lại, chỉ lạnh nhạt nói: “Không sao. Coi như hôm nay tớ ra đường dẫm phải phân chó, vận xui thôi.”
Tiết Nghị nghe xong, suy nghĩ một chút rồi thoải mái đề nghị: “Hay là cậu mặc đồ thể dục của tớ đi. Tớ cũng mang theo, nhưng lười chẳng muốn thay.”
Nụ cười vẫn còn vương nơi khóe môi Tạ Kiêu lập tức đông cứng lại, ánh mắt anh khẽ hạ xuống, lặng lẽ nhìn về phía bàn trên
Anh cảm thấy chính mình như kẻ tự tìm phiền não.
Một thoáng không kìm được, trong ngực nổi lên cơn bực bội mơ hồ.
Lâm Khê Tây vốn ghét cảm giác quần áo ẩm ướt dính chặt lấy da thịt, nghe thế liền gật đầu: “Ừ, vậy lát nữa cậu đưa cho tớ.”
Khoảnh khắc ấy, mí mắt Tạ Kiêu giật mạnh.
Tạ Kiêu… !!!
Giờ giải lao, Tiết Nghị đưa bộ đồ thể dục cho Lâm Khê Tây.
Cô vốn chỉ mong nhanh chóng thay đồ, thoát khỏi cảm giác ẩm ướt dính sát khó chịu trên người.
Nào ngờ vừa đi dọc hành lang tìm, tất cả nhà vệ sinh trong trường đều dán tấm bảng đỏ chói: “Đang sửa chữa, tạm ngừng sử dụng.”
Lâm Khê Tây đứng chết lặng, ngón tay siết chặt bộ đồ thể dục trong tay, trong lòng một trận uất ức trào lên.
Hôm nay đúng là ngày đen đủi nhất trong đời!
Lâm Khê Tây một lần nữa quay lại lớp học.
“Không đi thay nữa à?” Từ Nhan bất ngờ hỏi
Lâm Khê Tây cắn môi nói: “Các nhà vệ sinh đều bị khóa rồi, cậu bảo tớ phải làm sao đây?”
Phía sau truyền đến một tiếng cười khẽ, trầm thấp mà gợi cảm, như cố tình như vô tình lọt vào tai cô.
Lâm Khê Tây nghiêng đầu liền bắt gặp ánh mắt Tạ Kiêu.
Anh ngồi dưới ánh sáng trắng nhạt, hai tay vẫn đút trong túi quần, nụ cười ôn hòa không chút sơ hở như thể chỉ là một học sinh điển hình lịch thiệp.
Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia, rõ ràng có thứ gì đó lạnh lẽo và thâm hiểm giống như toàn bộ trò đùa hôm nay đều nằm trong lòng bàn tay anh.
“Phòng hội học sinh có nhà vệ sinh, cậu muốn đi không?”
Câu nói bất ngờ thốt ra từ miệng Tạ Kiêu khiến Lâm Khê Tây khựng lại, hàng lông mày thanh tú khẽ cau.
Không chỉ cô, ngay cả Tiết Nghị và Từ Nhan cũng thoáng kinh ngạc.
Thế nhưng, hình ảnh Tạ Kiêu trong mắt mọi người xưa nay luôn là gương mặt sáng sủa, điềm đạm, đối xử thân thiện với bạn bè, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác.
Bởi vậy, lời đề nghị này nghe qua tuy có phần đường đột nhưng trên bề ngoài lại chẳng hề bắt bẻ được chỗ nào.
Lâm Khê Tây siết chặt bộ đồ thể dục trong tay không đáp.
Trong đáy mắt cô loé lên tia nghi ngờ lẫn cảnh giác.
Ngược lại, Tạ Kiêu vẫn giữ nụ cười ôn hòa, khóe môi cong nhẹ như một kẻ quân tử đang chìa tay giúp đỡ lại giống hệt một thợ săn kiên nhẫn, chờ con mồi sa chân vào bẫy.
“Được.”
Khóe môi Lâm Khê Tây cong lên nụ cười nhạt, cô mà lại sợ Tạ Kiêu sao?
Không có chuyện đó.